Virtus's Reader

Hàn Tú không chịu từ bỏ, gọi điện thoại uy hiếp ông Hàn: “Nếu các người không chịu cho tôi biết tin tức của cha mẹ ruột, tôi sẽ tới sở cảnh sát báo án, nói ra chuyện các người liên lạc với kẻ buôn người!”

Ở xã hội hiện đại, buôn người là tội nặng, người mua thuộc đồng lõa, bị bắt cũng sẽ bị phạt hình.

Ông Hàn không ngờ con dâu ngu xuẩn như vậy, ngay cả chuyện này cũng nói với Hàn Tú, khiến cho ông ta bây giờ cưỡi hổ khó xuống. Nếu nói, sau khi tìm được cha mẹ ruột, Hàn Tú rất có thể sẽ quay lại tố cáo ông ta, nếu không nói, Hàn Tú lập tức sẽ đi bóc trần ông ta. Cho dù lựa chọn thế nào đều không có kết cục tốt.

Ông ta tức giận suýt chút phát bệnh tim, trong tình huống bất đắc dĩ, ông ta chỉ đành khách sáo mời Hàn Tú vào nhà, tỏ vẻ thành khẩn nói: “Ông cũng biết rất ít tin tức của cha mẹ ruột cháu, mỗi ngành đều có quy tắc của nó, tin tức giữa người mua và người bán không thông. Sau đó kẻ buôn người đó đổi ngành không làm nữa, ông cũng không biết hắn chạy đi đâu rồi, đã sớm cắt đứt liên lạc. Bây giờ ông chỉ có thể nói với cháu, chắc cha mẹ cháu là người Hải Thành, điều kiện gia đình rất tốt.”

Hàn Tú rất thất vọng, Hải Thành lớn như thế, đi đâu tìm người.

Ông Hàn quan sát cô ấy, bỗng nhiên nói: “Như thế này, ông có thể đích thân đưa cháu tới Hải Thành, cùng tìm giúp cháu, coi như bồi thường nhiều năm qua đã mắc nợ cháu, đợi khi cháu tìm được cha mẹ, nể tình nhà chúng ta nuôi dưỡng cháu thành người, đừng vạch trần chuyện này ra.”

Thực ra bản thân Hàn Yus cũng đã để dành được ít tiền, đủ tới Hải Thành ở một khoảng thời gian, nhưng một đứa trẻ chưa thành niên như cô ấy chạy tới nơi xa lạ như thế quả thực hơi sợ hãi, có người lớn giúp sẽ an tâm hơn nhiều, thế là cô ấy gật đầu nói: “Được, tôi sẽ không nói ra chuyện các người là người mua ra, nhưng tôi muốn thi đại học xong rồi tới Hải Thành.”

Tháng sau chính là kỳ thi đại học, cô ấy không muốn chậm trễ, đã rời khỏi cha mẹ ruột nhiều năm như vậy, cũng không thiếu một tháng này.

Ông Hàn cười đồng ý: “Nên vậy, việc học quan trọng, cháu chỉ cần an tâm chuẩn bị thi, bên Hải Thành ông lập tức nhờ người sắp xếp chỗ ở.”

Sau khi thỏa hiệp với ông Hàn, Hàn Tú đặt trọng tâm lên việc học, trước đây mỗi tháng cô ấy sẽ về nhà ở một đêm, thuận tiện mang chút quà gì đó cho cha mẹ và em trai, bây giờ biết chuyện họ làm, cô ấy cũng không muốn đối mặt với họ nữa, dứt khoát ở lại trường không về. Vốn dĩ hành lý của cô ấy cũng không bao nhiêu, gần như đều để ở trường, trong nhà ngoài hai chiếc váy đắt đỏ thường mặc lúc ra ngoài làm khách do mẹ nuôi mua cho cô ấy thì không còn gì khác.

Thành tích học tập của Hàn Tú rất ưu tú, thi đại học phát huy ổn định, thi xong cô ấy tự đoán điểm, cảm thấy đại học S, đại học A hoặc đại học Hải Thành ở Hải Thành đều không thành vấn đề. Vì vậy điền xong nguyện vọng, cô ấy dời chuyện này sang một bên, ôm theo mong đợi cùng ông Hàn xuất phát tới Hải Thành.

Vào ngày xuất phát, Hàn Tú mới biết là do cha nuôi lái xe đưa cô ấy và ông Hàn tới Hải Thành, khi đó cô ấy ngơ ra, rõ ràng máy bay tiện hơn nhiều, vì sao phải tự lái tới, phí thời gian lại phí sức.

Ông Hàn nhìn ra nghi hoặc của cô ấy, giải thích: “Ông già rồi, tim không tốt lắm, không thể ngồi máy bay, ngồi xe nhà mình thoải mái hơn, trên đường tiện nghỉ ngơi.”

Dù sao Hàn Tú cũng còn nhỏ, không nghĩ tới lòng người có thể xấu tới mức độ nào, không hề phòng bị lên xe đi cùng họ.

Hôm đó cha nuôi lái xe rời khỏi nội thành lên cao tốc, mới đầu tuyến đường rất bình thường, sau khi đêm xuống, Hàn Tú cảm thấy hơi mệt nên ngủ một lúc, lúc tỉnh dậy phát hiện xe đã tiến vào trong núi.

Nhìn đường núi lầy lội dưới ánh đèn xa chiếu xuống phía trước, còn có trên cửa sổ thường có nhánh lá xẹt qua, Hàn Tú hoảng lên: “Tại sao lại lái vào núi?”

Cha nuôi bình tĩnh nhìn đường phía trước: “Vòng đường tắt.”

Hàn Tú không dám tin gã, quay đầu nhìn ông hàn, chất vấn: “Các người gạt tôi?”

Dường như ông Hàn cũng đã ngủ một giấc, mắt nhắm mắt mở không có tinh thần nhìn cô ấy: “Tú à, cháu còn nhỏ đừng nói lời uy hiếp hay không uy hiếp gì với người lớn, muối ông từng ăn nhiều hơn gạo cháu ăn, có nhiều cách trị cháu lắm.”

Khoảnh khắc tiếp xúc với ánh mắt của ông Hàn, trái tim Hàn Tú lạnh xuống, loại ánh mắt ngập tràn ác ý bất động thanh sắc kia đáng sợ lại ghê tởm đối với một học sinh vừa tốt nghiệp cấp ba chưa va chạm nhiều như cô ấy, ánh mắt còn ghê tởm hơn ánh nhìn quấy rối của người đàn ông dung tục gặp phải lúc chụp ảnh partime. Cô ấy kinh hãi dịch sang một bên, dựa sát cửa sổ xe, cửa xe và cửa sổ đều bị khóa, cô ấy ngay cả nhảy khỏi xe cũng là vọng tưởng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!