Virtus's Reader

“Các người muốn đưa tôi đi đâu?” Hàn Tú trầm mặc rất lâu, trái tim hoảng loạn dần bình tĩnh lại: “Muốn giết muốn lăng trì, tốt xấu cũng phải nói rõ chứ!”

Dù sao cũng đã sống với nhau mười mấy năm, cho dù là con chó cũng có tình cảm, trong mắt cha nuôi lóe lên không nỡ, đáp: “Có người ra giá mua con, tiền nhận được cha sẽ giữ lại toàn bộ cho con, sau này con an tâm ở trong thôn, sơn dân đều rất chất phác lương thiện, hơn nữa lần này đã tốn số tiền lớn mua con về, sẽ không bắt nạt con đâu, đợi con sinh con trai, củng cố địa vị thì có thể hưởng phúc rồi.”

Nghe xong lời này, trái tim Hàn Tú hoàn toàn chìm lắng, hai tên táng tận lương tâm này lại muốn bán cô ấy vào trong núi làm vợ sơn dân!

Phần lớn nông thôn ở xã hội hiện đại đều rất giàu có, nhưng sơn thôn thì khác, bởi vì giao thông và nhân sĩ phong tình, luôn nằm trong trạng thái khá lạc hậu, đặc biệt là sơn thôn nội địa, có nơi ngay cả tín hiệu mạng vô tuyến cũng không thu được, một khi bị bán vào, cả đời cô ấy có thể không thoát ra được.

Hàn Tú không muốn ngồi đợi chết, cô ấy trầm mặc quan sát sự thay đổi cảnh sắc bên ngoài xe, lặng lẽ lấy điện thoại ra nhìn, tín hiệu điện thoại đầy, chắc nơi này vẫn ở ngoại vi vùng núi, cô phải ở trong xe đợi nhảy xuống trước khi tới sơn thôn!

Chứng minh nhân dân và thẻ ngân hàng đều ở trong túi, điện thoại giấu bên trong quần áo, chỉ cần mang theo ba món này, cô chạy tới đâu cũng không thành vấn đề.

Hàn Tú suy nghĩ kỹ một lúc, có một số người sẽ trở nên vô cùng tỉnh táo bình tĩnh trong tình huống cực kỳ căng thẳng, tư duy logic đều mạnh hơn bình thường rất nhiều, cô ấy là như vậy, lúc này trong đầu đã nghĩ ra mấy phương án chạy trốn, chỉ đáng tiếc không có phương án nào có thể giúp cô thoát đi mà không bị tổn thất gì.

Vào lúc cô định kéo hai người này đồng quy vu tận, có lẽ ông trời thấy cô ấy đáng thương, động lòng trắc ẩn, xe của họ vừa hay đi ngang qua một vũng bùn, bánh xe hãm vào trong lỗ không thể đi ra. Cha nuôi tắt ga xuống xe kiểm tra, phát hiện lỗ rất sâu, chỉ dựa vào động lực của xe hơi rất khó lái ra. Gã ta sầm mặt đứng ngoài xe một lúc, lấy điện thoại ra định gọi người trung gian của cuộc mua bán này nghĩ cách gọi mấy trợ thủ tới, thế nhưng nơi này đã vào vùng núi, điện thoại của gã ta rơi vào trạng thái không phục vụ, không gọi đi được.

Cha nuôi hung hăng tắt điện thoại, cất điện thoại lên xe: “Cha, cha và Hàn Tú ra phía sau đẩy giúp một tay, con xem thử có thể lái xe ra không.”

Nói xong nhìn Hàn Tú, cảnh cáo: “Nơi này là rừng sâu, buổi tối có mãnh thú kết thành bầy ra ngoài, nếu mày chạy lung tung khắp nơi, đụng phải dã thú đừng hi vọng bọn tao đi cứu mày.”

Hàn Tú rụt cổ sợ hãi nói: “Con sợ tối, không muốn xuống xe.”

Ông Hàn đã mở cửa xe ra ngoài, quay lại nhìn cô ấy, cười nói: “Nếu Tú đã sợ thì ở trên xe đi.”

Ông ta vẫy tay nói với cha nuôi: “Con khóa cửa xe lại, xuống đẩy cùng ta.”

Cha nuôi không nói hai lời xuống xe khóa cửa, cùng ông Hàn tới sau đít xe nghĩ cách.

Trong xe chỉ còn lại một mình Hàn Tú, cô ấy lặng lẽ nhìn người ở phía sau, lại nhìn vô lăng. Cha nuôi chỉ khóa xe, không tắt ga, xe vẫn nằm trong trạng thái khởi động…

Nhịp tim cô đập rất nhanh, nhân lúc hai người phía sau đẩy xe ra khỏi vũng bùn, nhanh chóng bò lên ghế lái, giẫm chân ga xông ra.

Hàn Tú chưa từng lái xe, cũng chưa từng học, nhưng cô ấy là một người thông minh giỏi quan sát, bình thường nhìn tài xế lái xe nhiều, có sao học vậy cũng mơ hồ lái xe lên đường núi.

Cô ấy không kịp suy nghĩ phía trước có gì, hiện tại chỉ muốn hất hai người phía sau ra. Thuận theo đường núi lái được hơn mười phút, sau đó cô ấy nhìn thấy một ngã ba, lúc này mới dừng lại, xác định phía sau không có ai đuổi theo, cô thở phào.

Trong rừng sâu, tín hiệu lúc có lúc không, bảng chỉ đường của xe hơi cũng không có tác dụng, Hàn Tú lo lắng bị đuổi theo nên không dám do dự quá lâu, dựa vào cảm giác lái sang ngã rẽ bên tay trái. Dù sao cũng là một người mới chưa từng học lái, trên đường có mấy lần suýt lái xe vào trong hốc núi, còn có một lần xông vào dưới sườn núi, cũng may mạng cô ấy lớn, dày vò như vậy đều không sao, an toàn lái xuống trạm thu phí cao tốc dưới núi.

Nhân viên ở trạm thu phí vừa thấy dáng vẻ loang lổ của chiếc xe liền biết không ổn, muốn cô ấy lấy bằng lái xe ra kiểm tra, Hàn Tú không có bằng lái, trực tiếp kể chuyện mình gặp phải với nhân viên công tác, bảo chị ấy tìm người mở khóa xe giúp mình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!