Nhân viên công tác cũng là lần đầu tiên gặp phải chuyện này, bán tín bán nghi gọi đồng nghiệp tới giúp, cứu cô ấy từ trong xe ra, còn giúp cô ấy báo cảnh sát. Cảnh sát cực kỳ coi trọng án buôn phụ nữ, vừa nhận được điện thoại báo án đã lập tức xuất cảnh tới. Họ dựa theo chỉ dẫn của Hàn Tú, lên núi tìm được ông Hàn và cha nuôi, tìm hiểu nguồn gốc bắt người trung gian và sơn dân bỏ tiền mua Hàn Tú.
Chỉ đáng tiếc chỗ dựa của người trung gian quá cứng, cảnh sát không có chứng cứ xác thực, không làm gì được gã, mà thôn dân trong sơn thôn cũng vô cùng đoàn kết, cảnh sát đi vào bắt người ngược lại suýt bị vây đánh chết, chuyện này ầm ĩ một khoảng thời gian, cuối cùng không làm gì được. Chỉ có cha nuôi bị xử phạt một chút, ông ta bị phán một năm, tội danh không phải là vì lần này bán con gái mà là xử phạt trước đây đã mua Hàn Tú, ông Hàn thì vì tuổi quá lớn, hơn nữa sức khỏe không tốt, không có chuyện gì hết.
Còn người buôn Hàn Tú năm xưa, đã sớm không tìm được nữa, cha mẹ ruột của cô ấy cũng không có tin tức.
Sau khi hoàn toàn cắt đứt với nhà họ Hàn, Hàn Tú một mình tới Hải Thành, cô ấy trúng tuyển đại học A, hộ khẩu cũng chuyển tới trong trường đại học, cắt đứt sạch sẽ với nhà họ Hàn.
Ngày tháng học hành ở đại học A, cô ấy không quên tìm cha mẹ ruột của mình, nhưng manh mối thực sự quá ít, năm đó thông báo tìm người được đăng ra cực kỳ nhiều, cô ấy tìm vô cùng gian nan.
Hôm đó cô ấy lại lần nữa ra ngoài tìm kiếm không có kết quả, quay về uống chai bia với bạn cùng phòng, mơ hồ gửi tin nhắn cho làng du lịch, đợi sau khi cô ấy tỉnh rượu, phát hiện mình đã được chọn trúng là người có duyên, sau khi kinh ngạc, cô ấy quyết định tới làng du lịch dạo một vòng.
Lần đầu tiên gửi tin nhắn đã được chọn trúng, có lẽ là ông trời âm thầm gửi nhắc nhở cho cô ấy.
*
Chạng vạng thứ sáu, khi Hàn Tú tới cổng làng du lịch, vừa hay Xuân Thập từ trên xe huấn luyện viên xuống.
Tiến độ học lái xe của anh rất nhanh, bây giờ mới bao lâu đã có thể lái xe chạy khắp núi, hơn nữa anh có đặc điểm chính là chưa từng giảm tốc độ, cho dù từ trên đường nhỏ vô cùng chật hẹp hay gồ ghề, vẫn có thể lái ra khí thế như xe bay, còn lão luyện hơn huấn luyện viên.
Huấn luyện viên tái mặt ngồi trên ghế lái, vội vã nói tạm biệt rồi lái xe rời đi, quên mất chuyện vốn dĩ đã hẹn vào thôn cầm bình rượu hạnh.
Xuân Thập mơ màng gãi ót, quay người định vào thôn, quay đầu nhìn thấy Hàn Tú đứng bên dưới cổng chào nhìn mình.
Hàn Tú rất xinh đẹp, là kiểu xinh đẹp ngập tràn phong tình cổ điển, chân mày lá liễu, mắt hạnh, môi mỏng, gương mặt vô cùng có độ nhận diện, cao cao gầy gầy đứng dưới cổng chào tựa như cô nàng cổ đại đi ra từ trong tranh thủy mặc, khiến người ta không nhịn được dừng chân thưởng thức.
Xuân Thập không phải là bị hình tượng của cô ấy thu hút, anh chỉ cảm thấy suy khí trên người người này quá nặng, nặng tới mức mây đen phủ đỉnh, ấn đường đen lại, giữa hai chân mày cũng toàn là uất khí. Người như thế này thông thường đều có vận mệnh vô cùng thảm đạm, thiên sát cô tinh, chết khi còn trẻ cũng có thể. Nói đi nói lại, đã xui xẻo thành như thế này còn có thể bình an sống tới lớn như vậy cũng rất không dễ, anh không nhịn được nhìn Hàn Tú mấy lần, chuẩn bị vòng đường vào thôn, đề phòng dính suy khí.
Hàn Tú không biết mình lúc này đã thành thùng độc khí di động trong mắt Xuân Thập, trực tiếp đi về phía anh: “Chào anh, xin hỏi anh là anh Xuân Thập sao?”
Xuân Thập cảnh giác lùi sang bên cạnh vài bước: “Cô tìm tôi?”
“Tôi là người có duyên nhận được lời mời của làng du lịch Thần Thú tới trải nghiệm mỹ thực và ở lại.” Hàn Tú nhận được lời mời, sau đó lên mạng chuẩn bị trước, trên mạng có rất nhiều video của làng du lịch, tỉ lệ xuất hiện của Xuân Thập rất cao, nhiều cô gái thích anh, thậm chí lập một bài về anh, thông tin vô cùng chi tiết, ngay cả số đo ba vòng cũng có. Xuân Thập có vẻ ngoài xuất sắc, cô ấy nhìn một lần là nhớ, thấy anh tựa như có ý giữ khoảng cách, cười ngượng dừng bước: “Không biết phải đi đâu báo cáo?”
Thế mà lại là người có duyên? Xuân Thập nhíu mày, Côn Bằng có được không vậy, thế mà lại chọn một thánh xui xẻo mang mệnh suy, sợ là đã mời một phiền phức lớn tới rồi, không biết Kỳ Lân và Bạch Trạch có thể xua đi suy khí của cô ấy không…
Anh vòng qua Hàn Tú đi vào thôn, từ đầu tới cuối giữ khoảng cách nhất định với cô ấy: “Đi theo tôi đi.”
Hàn Tú hơi lúng túng đi theo, lặng lẽ ngửi mùi trên người mình, trước khi ra ngoài cô ấy đã tắm rồi. Lúc này trên người còn vương mùi thơm nhẹ của sữa tắm hoa anh đào, không hề thối chút nào. Đáy lòng Hàn Tú vô cùng khó hiểu, nghĩ ngợi rồi cảm thấy có thể Xuân Thập không thích đứng quá gần người lạ.
Tuy khoảng cách này thực sự hơi khoa trương…