Xuân Thập dẫn Hàn Tú một trước một sau cách nhau ít nhất năm mét về trong viện, lúc này mọi người đều đang làm việc, trong viện chỉ có hai người rảnh là Quý Thịnh và Lâm Túc, đang ngồi dưới mái hiên đánh cờ, dùng bàn cờ của Bạch Trạch.
Lâm Túc muốn muốn tới nhà hàng giúp Ôn Cố, đáng tiếc tới đứng không một lúc không làm được gì, ngược lại bị nhân viên khác chê vướng víu, chỉ đành lủi thủi chạy về chơi với bạn từ nhỏ.
Cửa viện được đẩy ra, hai người đồng loạt quay đầu nhìn về phía cửa, thấy Xuân Thập lạnh mặt đi vào, ngoài giờ cơm ra, anh gần như đều mang biểu cảm này, hai người đã quá quen, gật đầu coi như chào hỏi, đang chuẩn bị đánh cờ tiếp, lại có người đi vào.
Hàn Tú đặc biệt đợi mười giây sau khi Xuân Thập đi vào mới vào, lúc nhìn thấy Quý Thịnh và Lâm Túc, hai mắt hơi mở to, cẩn thận chào hỏi hai người: “Chào các anh, không ngờ lại gặp nhau ở đây.”
Quý Thịnh là nam minh tinh hot, không có mấy cô gái trẻ không biết anh ta, cho dù Hàn Tú không đu idol, sau khi được bạn cùng phòng mưa dầm thấm đất, cũng coi như biết rõ mấy tiểu thịt tươi nổi tiếng trong giới giải trí. Vì vậy nhìn thấy Quý Thịnh, cô ấy lập tức nhận ra. Còn Lâm Túc, Hàn Tú và anh ta từng có duyên gặp mặt một lần, đôi bên còn trao đổi số điện thoại, tuy không có giao tình gì nhưng cũng có thể coi là bạn bè.
Lâm Túc có ấn tượng rất sâu sắc với Hàn tTus, cộng thêm Côn Bằng chọn người có duyên cũng gọi cái tên này, vì vậy anh ta vừa nhìn thấy Hàn Tú đã phản ứng lại: “Người có duyên được mời lần này thật sự là cô? Tôi còn tưởng chỉ là trùng hợp trùng tên mà thôi.”
Nếu không phải là tin nhắn kia, anh ta thật sự không nhìn ra cô ấy có thân thế bi thảm như vậy, vốn tưởng cô ấy là kiểu gái ăn chơi ham hư vinh, bây giờ nghĩ lại, đoán chừng có nguyên nhân khác.
“Là tôi.” Hàn Tú không biết tin nhắn của mình đã bị họ vô tình vây xem, cô ấy mỉm cười, tìm cái ghế ngồi dưới tường viện: “Anh đang ở đây nghỉ ngơi sao?”
Lực chú ý của Lâm Túc quay trở lại bàn cờ, vừa suy nghĩ bước tiếp theo đi đâu, vừa chậm rãi gật đầu: “Ừm, ở đây rất tốt, sống rất thoải mái.”
Quý Thịnh nhìn Hàn Tú vài cái, lại nhìn bạn từ nhỏ, tò mò nói: “Các cậu quen nhau? Trùng hợp như vậy?”
Dựa theo vòng giao thiệp của Lâm Túc, không quá có khả năng sẽ quen biết kiểu con gái có thân thế như Hàn Tú. Hơn nữa Lâm Túc cũng không phải người sẽ chủ động bắt chuyện với gái xinh, giữa hai người chắc chắn có một câu chuyện.
“Cậu đừng nghĩ lung tung.” Lâm Túc nhìn cái đã nhìn thấu suy nghĩ của anh ta: “Chúng tôi là vì một việc ngoài ý muốn mà quen biết, vào một ngày trước khi gặp cậu ở bãi đổ xe đài truyền hình.”
Lâm Túc vừa từ nước ngoài về, mấy hôm đó cực kỳ bận, chạy khắp nơi tham gia tiệc tùng, cách đây không lâu, nhận lời mời của bạn tới Hải Thành ăn cơm, ở ngay tòa khách sạn lớn Hải Thành, bên cạnh đài truyền hình Hải Thành. Khi đó bởi vì kẹt xe nên anh ta tới khá muộn, sau đó không biết sao lại chạy nhầm tầng, mơ hồ đến một căn phòng khác.
Mà Hàn Tú đã ở căn phòng đó, hôm đó cô ấy sửa soạn rất xinh đẹp, đúng chuẩn hình tượng mỹ nhân lạnh lùng. Bên cạnh vây quanh mấy người đàn ông già sến súa đầu mập tai to luân phiên kính rượu với cô ấy. Cảnh tượng như thế này không xa lạ gì với Lâm Túc, trong bữa tiệc của giới thượng lưu có rất nhiều phụ nữ như thế này, người khác nhìn mà thương, có lẽ người ta thích hư vinh. Anh ta thờ ơ lia mắt nhìn người trong phòng, lại quay đầu nhìn số tầng, cuối cùng phát hiện mình đi nhầm chỗ, đang chuẩn bị rời khỏi, hàn Tú lại đột nhiên chen ra khỏi đám đàn ông già say xỉn kia đi về phía anh.
“Anh yêu à, sao bây giờ anh mới tới đón em?” Hàn Tú chủ động khoác cánh tay của anh ta, quay đầu xin lỗi đám đàn ông già kia: “Xin lỗi tôi phải đi rồi, bạn trai tôi lo lắng một mình tôi về không an toàn nên cố tình tới đón tôi.”
Lâm Túc vô thức muốn đẩy cô ấy ra, nhưng sau khi nhận được ánh mắt cầu giúp đỡ của cô ấy, không khỏi tự chủ dừng động tác, thậm chí chủ động giúp cô ấy nói dối đưa cô ấy rời khỏi bữa tiệc.
Hai người từ bữa tiệc đi ra, sau đó lập tức buông tay, Hàn Tú không ngừng cảm ơn Lâm Túc, còn để lại số điện thoại và tên cho anh ta: “Sau này có việc gì cần tôi giúp đỡ thì cứ việc nói, chỉ cần tôi có thể làm được thì nhất định sẽ không khoanh tay đứng nhìn.”
Lâm Túc còn tưởng đây là thủ đoạn bắt chuyện mới, muốn từ chối, nhưng vừa nhìn thấy ánh mắt thành khẩn của cô ấy không biết sao lại có hơi không nhẫn tâm, ù ù cạc cạc nhận tờ giấy của cô ấy, còn đưa phương thức liên lạc của mình cho cô ấy.
Vốn dĩ mấy hôm nay anh ta đã quên Hàn Tú rồi, không ngờ đánh bậy đánh bạ lại gặp nhau ở làng du lịch.