Ba người ngồi trong viện nói chuyện câu được câu mất, Xuân Thập đến viện sau thay nước bể cho Chúc Long, lại cho lợn con mới mua ăn, lúc này mới vòng về viện trước, nói với Hàn Tú: “Cô nghĩ xem mình muốn ăn gì trước, có thể miễn phí gọi một bữa cơm, còn lại ăn cùng với chúng tôi.”
Hàn Tú không phải người thích ăn, hơn nữa cô ấy làm người mẫu nên phải giữ dáng mảnh khảnh, bình thường ăn rất ít, có rất nhiều thứ phải kiêng. Cô ấy nghĩ ngợi rồi nói: “Tôi gọi một salad rau thịt gà đi, sốt salad phải ít béo, thêm một ly nước chanh không đường.”
Xuân Thập khó tin nhìn cô ấy: “Chỉ chút xíu như vậy?”
Làng du lịch kinh doanh lâu như vậy, anh chưa từng thấy vị khách nào chỉ ăn salad đã đủ, có ai không hai xào một canh thêm một bát cơm chứ?
Hàn Tú ngẩn người: “Không được sao…”
“Không phải.” Xuân Thập xua tay, kéo tạp dề tròng vào cổ: “Salad đơn giản, không cần Thập Nhất ra tay, tôi có thể xử lý.”
Anh chọn mấy loại rau thường dùng làm salad rửa sạch, xé thành to nhỏ thích hợp, lục gà vừa thịt buổi trưa, lấy phần mềm nhất luộc lên, rắc lên vừng chín và ít mù tạc, tùy ý đảo trộn, cuối cùng nặn chút sốt salad ít béo lên trên, kèm với nước chanh bưng ra cho Hàn Tú: “Đây, có thể ăn rồi.”
Ăn dưới ánh nhìn của ba người, áp lực của Hàn Tú hơi lớn: “Các anh không ăn cùng sao?”
Quý Thịnh và Lâm Túc lần lượt từ chối, họ còn đang đợi cơm tối do Ôn Cố đích thân nấu, bây giờ lấp no bụng đợi lát nữa không ăn được thì đáng tiếc lắm.
Xuân Thập cũng có suy nghĩ tương tự, lãnh đạm nói: “Tôi không ăn cỏ.”
Hàn Tú: “…”
Cô uống thử ngụm nước chanh, vị chua nhàn nhạt của chanh dung hòa trong nước lạnh, vô cùng thanh miệng, uống xong cảm thấy cả người sảng khoái hơn rất nhiều, cái bụng vốn không đói lắm cũng đã phản ứng. Cô ấy cầm đũa lên gắp miếng bắp cải tím ăn, lá cải giòn ngọt mang theo vị mù tạc hơi xộc mũi, còn có vị ngọt thơm của vừng và sốt salad, trộn lại với nhau có tư vị khác. Thịt đùi gà đã lóc da tươi mềm cũng vô cùng vừa miệng, phối hợp với sốt salad vừa ngon vừa không phát phì, Hàn Tú không nhịn được ăn hơi nhanh, suýt chút bị sặc mù tạc, giọt nước mắt treo ở khóe mắt như sắp rơi.
“Anh Xuân Thập, salad rất ngon.” Cô ấy vừa ăn vừa giơ ngón cái lên khen: “Lần đầu tiên ăn được salad ngon như vậy, cảm giác khi ăn quá tuyệt, ăn thứ này giảm cân tôi cảm thấy có thể kiên trì cả đời.”
Tuy không quá muốn ăn uống nhưng mỗi ngày ăn salad không có vị gì vẫn rất dày vò, nếu có trình độ như phần salad hôm nay, cô ấy cảm thấy những chị em trong giới người mẫu sẽ không cần vất vả nhịn như thế nữa.
Xuân Thập dương dương đắc ý nói: “Tay nghề của tôi là do Thập Nhất đích thân truyền thụ, đương nhiên ngon.”
Nói xong, đắc ý nhìn Lâm Túc.
Lâm Túc: “…”
Hơn bảy giờ tối, các thôn dân dần kết thúc công việc quay về.
Côn Bằng biết người có duyên do mình chọn đã tới, cực kỳ kích động, sau khi nhìn thấy Hàn Tú, nụ cười suýt cứng lại: “Ôi trời, đây là một cái trứng xui xẻo!”
Kỳ Lân và Bạch Trạch nhao nhao tới xem, họ là thần thú không sợ bị nhiễm suy khí trong đám thôn dân.
Kỳ Lân vuốt râu lắc đầu: “Thảm.”
Bạch Trạch im lặng đưa viên kẹo sữa cho Hàn Tú: “Chị, ăn kẹo.”
Hàn Tú không có thói quen ăn đồ ăn vào buổi tối, thế nhưng nhìn thấy gương mặt bánh bao trắng trẻo của Bạch Trạch, cô ấy không nhẫn tâm từ chối, bóc giấy kẹo ra nhét kẹo vào trong miệng: “Cảm ơn em, kẹo rất ngon.”
Nhân lúc lực chú ý của Hàn Tú bị Bạch Trạch thu hút, Ôn Cố kéo thôn dân khác tới bên cạnh thương lượng: “Mặc kệ vấn đề suy hay không suy đã, chúng ta giúp em ấy tìm cha mẹ ruột trước đi, bây giờ tâm nguyện lớn nhất của em ấy chính là điều này, tìm được gia đình, nói không chừng sẽ có chuyển biến tốt.”
Phu Gia lắc đầu nói: “Dựa theo tình huống của cô ấy, rất khó nói cha mẹ ruột còn hay mất…”
Thiên sát cô tinh đã được định sẵn thân duyên mong manh, Hàn Tú từ nhỏ đã bị bắt đi, lúc này lại quay về, hoặc là không tìm được người thân, hoặc là cho dù tìm được cũng rất khác so với tưởng tượng.
Ôn Cố sầu muộn nói: “Vậy phải làm sao? Mặc kệ như thế nào, vẫn phải tìm trước chứ, dù sao cũng là điểm mấu chốt.”
“Tìm người giao cho tôi, tôi giỏi.” Côn Bằng giơ bàn tay, ba cái bong bóng từ trong lòng bàn tay anh ấy bay ra, một cái lặng lẽ rơi phía sau Hàn Tú, hai cái còn lại chậm rãi bay lên bầu trời đêm.