Có bong bóng của Côn Bằng, chuyện tìm người trở nên cực kỳ đơn giản.
Trong tối đó, họ đã nhận được tin tức hồi ứng, cha mẹ ruột của Hàn Tú đều còn, chẳng qua tình hình hơi phức tạp.
Cha ruột của Hàn Tú tên Chu Văn Hi, là tổng tài của tập đoàn Dương Quang Hải Thành, thường xuất hiện trên tạp chí tài chính ở Hải Thành, là một vương lão ngũ kim cương nổi tiếng ở Hải Thành. Mẹ của Hàn Tú tên Tạ Thanh, cũng xuất thân từ gia đình trong giới thượng lưu ở Hải Thành, là một nhà từ thiện nổi tiếng, mỗi năm giúp đỡ vùng núi nghèo khó xây dựng trường học, rất được người khác tôn trọng.
Thân phận và tình huống gia đình của hai người đều không có vấn đề, vấn đề nằm ở việc Chu Văn Hi và Tạ Thanh đã sớm ly hôn từ mười mấy năm trước, và rất nhanh đã đi bước nữa, bây giờ cuộc sống của mỗi người đều rất tốt đẹp, vợ chồng ân ái, con cái ưu tú, có thể gọi là gia đình chuẩn mực.
Quan trọng hơn là sau khi hai người này ly hôn đã không tìm Hàn Tú nữa, tựa như không coi trọng cô ấy.
Nếu Hàn Tú xuất hiện vào lúc này, chắc chắn sẽ mang tới khó khăn cho hai nhà, vị trí của bản thân cô ấy cũng sẽ vô cùng ngượng ngập.
Côn Bằng nói tin tức mà bong bóng thu thập được cho các thôn dân: “Bây giờ phải làm sao, cần nói chuyện này cho cô ấy biết không?”
Cứ cảm thấy nếu Hàn Tú biết được kết quả này, không chỉ sẽ không vui vẻ, hơn nữa sẽ càng thêm phiền não.
Ôn Cố rơi vào trầm tư rất lâu, lưỡng lự nói: “Nếu tôi là Hàn Tú, có thể sẽ thà không biết chân tướng…các anh cảm thấy sao?”
Xuân Thập đang gặm mía nói: “Chúng tôi cũng không có cha mẹ, không thể hiểu được cảm nhận của Hàn Tú.”
Thôn dân khác lần lượt gật đầu phụ họa: “Đúng vậy, chúng tôi không sao cả.”
Ôn Cố: “…”
Phu Gia đề nghị nói: “Chi bằng để Côn Bằng vào mộng hỏi suy nghĩ của bản thân cô ấy?”
Họ đều không phải là Hàn Tú, không thể thay cô ấy quyết định, chi bằng giao quyền lựa chọn cho bản thân cô ấy.
Ôn Cố tán đồng nói: “Được, vậy làm như vậy đi.”
*
Mười một giờ tối, làng du lịch bao trùm trong bóng tối yên tĩnh.
Hàn Tú rửa mặt xong chui vào chăn ngủ, chăn đệm và gối thoải mái mềm mại khiến người ta vô cùng thư giãn, tinh dầu an thần được hun ở đầu giường cũng rất thơm, chẳng mấy chốc cô ấy đã ngủ say.
Trong bóng tối, một cái bong bóng trong suốt xuyên qua cửa sổ bay vào trong phòng, giống như con ruồi không đầu đảo mấy vòng trên không trung, sau đó chậm rãi tới gần giường, bay tới chỗ đầu giường tìm tới trán của Hàn Tú, cẩn thận chui vào trong trán.
Trong mơ ngủ, Hàn Tú khẽ nhíu mày, lật người tiếp tục ngủ.
Không biết trôi qua bao lâu, bên tai bỗng nhiên có một giọng nói mơ hồ không phân biệt được giới tính hỏi cô ấy, nếu cha mẹ ruột của cô ấy không mong đợi sự xuất hiện của cô ấy, cô ấy còn muốn tìm được họ không?
Hàn Tú mơ hồ nghĩ một lúc, cảm thấy trong lòng hơi buồn, nhưng vẫn không nhịn được muốn biết họ trông như thế nào.
“Được, vậy thì dẫn cô đi gặp họ.”
Giọng nói đó nói.
Một giây sau, Hàn Tú phát hiện mình xuất hiện trong một căn nhà xa lạ, trên sô pha trong nhà có một đôi nam nữ trẻ đang ngồi, họ giống như là vợ chồng, bên cạnh đặt một chiếc xe em bé.
Hàn Tú hơi ngại, không biết sao lại khi không chạy vào nhà người khác, đi tới xin lỗi lại phát hiện họ vốn không nhìn thấy cô ấy, vẫn đang tự nói gì đó. Hàn Tú bất cẩn nghe thấy một phần nội dung, hai chân lập tức giống như cắm rễ trên sàn nhà, không thể di chuyển được.
Chu Văn Hi lạnh lùng nói: “Con là do cô sinh, cô muốn xử lý thế nào thì xử lý thế ấy, đừng hỏi tôi.”
Tạ Thanh trừng gã: “Nó không có chút quan hệ nào với anh? Chu Văn Hi, anh đừng vọng tưởng để một mình tôi làm chuyện này, anh muốn trong sạch đứng ngoài, vậy tôi sẽ giữ đứa trẻ này, cùng lắm đợi nhà họ Chu anh phá sản rồi ly hôn!”
Chu Văn Hi trầm mặc một lúc: “Được, vậy tôi liên lạc với người trung gian, chuyện khác giao cho cô sắp xếp, nhớ phải tìm hai người cứng miệng chút.”
“Cái này còn cần anh nhắc nhở?” Tạ Thanh trợn mắt, đứng dậy rời đi.
Chu Văn Hi nhíu mày nhìn bóng lưng rời đi của cô ta, thấp giọng chửi: “Tiện nhân, sớm muộn cũng phải cho cô đẹp mặt!”
Đứa trẻ trên xe em bé luôn khóc oa oa, chất giọng non nớt đã hơi khàn, thế nhưng Chu Văn Hi không thèm nhìn lấy một cái, móc điện thoại ra bắt đầu liên lạc với người trung gian.
…
Trong mơ, Hàn Tú luôn theo đôi vợ chồng trẻ này, ghi lại hết toàn bộ việc làm của họ vào đáy mắt, thanh lý tiền nhân hậu quả.
Hôn nhân của Chu Văn Hi và Tạ Thanh là trưởng bối hai nhà kết thành, hai người không có bao nhiêu tình cảm. Hai nhà bọn họ đều làm ăn, khá mê tín, con của hai người vừa chào đời đã đặc biệt tìm thầy bói tính bát tự định đặt tên đẹp cho cô bé. Kết quả thầy bói tính ra trong mệnh của đứa bé này mang suy, nếu nuôi mãi trong nhà sẽ mang tới ảnh hưởng nghiêm trọng tới việc làm ăn của gia đình, tặng đi còn có khả năng tìm được phương pháp hóa giải.