Virtus's Reader

Chu Văn Hi tuyệt không hi vọng việc làm ăn của nhà mình bị ảnh hưởng, gã cũng không có tình cảm gì với Tạ Thanh và đứa trẻ, lập tức muốn ly hôn đưa đứa trẻ cho nhà họ Tạ. Dĩ nhiên Tạ Thanh không chịu, hai người cãi nhau gần nửa tháng, cuối cùng mỗi bên lùi một bước, quyết định đưa đứa trẻ tới chỗ người khác.

Chẳng qua không thể tặng đứa trẻ một cách quang minh chính đại, hai vợ chồng đều là người cần thể diện và danh tiếng, để đề phòng bị người ta bàn tán sau lưng, họ nghĩ được một cách, tạo ra tình huống giả là được trẻ bị bọn buôn người bắt đi. Sau khi đứa trẻ rời đi, họ giả vờ đau thương một khoảng thời gian, đăng thông báo tìm người, đợi sự việc qua đi thì ly hôn trong hòa bình, mỗi người sống cuộc sống riêng.

Mới đầu Hàn Tú không nghĩ đứa trẻ kia là mình, dù sao thì Chu Văn Hi và Tạ Thanh không quá giống cô ấy, cho tới khi cô ấy nhìn thấy cha mẹ nuôi lúc còn trẻ mới phản ứng lại, hóa ra hai người hợp mưu “bán” con đi là cha mẹ ruột của mình.

*

Khi ánh mặt trời đầu tiên của ban mai từ trong khe hở rèm cửa chiếu vào, Hàn Tú cau mày từ trong giấc mộng nặng nề tỉnh lại.

Cô ấy mất hồn mất vía nhìn trần nhà ngơ người một lúc, bỗng nhiên nghĩ tới gì đó, nhanh chóng ngồi dậy cầm điện thoại mở web tìm kiếm hai cái tên Chu Văn Hi và Tạ Thanh. Hai người đều là danh nhân Hải Thành, trên mạng có không ít tài liệu, nhìn thấy hình và thông tin của họ, Hàn Tú nhất thời không phân biệt rõ rốt cuộc tối qua là nằm mơ hay là quay về quá khứ.

Những cảnh tượng và cuộc đối thoại đó thực sự quá chân thật, cô ấy chưa từng gặp Chu Văn Hi và Tạ Thanh, cũng chưa từng nghe tới đại danh của hai người này, họ ở trong mơ lại có thể rõ nét như thế, thậm chí cô ấy cũng nhớ rõ cái nốt ruồi ở khóe miệng Tạ Thanh, giống y hệt với hình tìm được trên mạng, không hề sai khác.

Khí lực toàn thân tựa như lập tức bị rút cạn, Hàn Tú không gắng gượng được nữa, rũ hai tay xuống, điện thoại trượt xuống sàn, phát ra tiếng va chạm kêu vang.

Cô ấy lặng lẽ hồi ức lại mọi thứ nhìn thấy trong mơ, trái tim tựa như bị một bàn tay siết chặt, khó chịu tới ngạt thở. Nếu sự thật xảy ra giống hệt trong mơ, vậy sự chào đời của cô ấy chính là một sai lầm. Cha mẹ ruột vốn không yêu thương cô ấy, chỉ vì một câu nói của thầy bói mà coi cô ấy như khoai lang bỏng tay ném qua ném lại, còn tận tay bày trò đưa cô ấy đi.

Nghĩ tới sự lạnh nhạt mình phải chịu trong nhà cha mẹ nuôi những năm qua, sự trơ trọi và cô độc khiến người ta tuyệt vọng bỗng nhiên dân trào lên, Hàn Tú không nhịn được thấp giọng nghẹn ngào, cô ấy cúi đầu vùi mặt vào lòng bàn tay, nước mắt thuận theo khe ngón tay rơi lên chăn.

Thiên sát cô tinh…

Lẽ nào vận mệnh thật sự đã được định sẵn vào khoảnh khắc chào đời ấy rồi sao?

Cô ấy tuyệt không tin mệnh, đó chỉ là cái cớ của kẻ yếu đối mặt với thất bại thôi!

Hàn Tú lau nước mắt, vén chăn mặc quần áo rửa mặt, trong đôi mắt trong veo sáng tỏ lộ ra một ý chí cứng cỏi, tăng thêm một tia giỏi giang cho vẻ ngoài xinh đẹp của cô ấy.

*

Lúc Hàn Tú tới viện, Ôn Cố và Xuân Thập vừa hay đang ăn sáng, thôn dân khác đã tới cương vị làm việc rồi. Hai người rảnh rỗi Quý Thịnh và Lâm Túc thì đã sớm ngồi trong viện đánh cờ đốt thời gian.

“Anh Quý, anh Lâm, chào buổi sáng.” Hàn Tú gật đầu chào hỏi hai người họ, khóe miệng treo ý cười ôn hòa, sắc mặt hơi tiều tụy được lớp trang điểm tinh xảo che đi, không lộ ra chút nào.

Quý Thịnh khách sáo cười đáp: “Chào buổi sáng, cô Hàn.”

Lâm Túc vừa hay đánh một quân cờ xuống, nâng mắt nhìn cô ấy, khoảnh khắc hai người chạm mắt nhau, anh ta hơi khựng lại, sau đó gật đầu như không có chuyện gì, lãnh đạm nói: “Chào buổi sáng.”

Lúc này Hàn Tú vẫn đang nghĩ tới giấc mơ đêm qua, không chú ý tới sự lạnh nhạt của anh ta, chào hỏi xong thì xoay người vào nhà, nói cảm ơn, nhân tiện đưa ra lời chào tạm biệt với Ôn Cố.

Ôn Cố rõ mồn một những gì cô ấy trải qua đêm qua, Côn Bằng đã nói hết giấc mơ cho cô biết,

Bong bóng của Côn Bằng ngoài có công năng huyễn hóa và biết trước, còn có thể đào quật tất cả ký ức của một người, bao gồm chuyện mà bản thân người đó cũng không nhớ ra, chỉ cần từng xảy ra trên người cô ấy, bong bóng đều có thể khôi phục ra. Giấc mơ đêm qua chính là chuyện lúc Hàn Tú còn sơ sinh đã đích thân trải qua, tuy bản thân cô ấy hoàn toàn không có ấn tượng, nhưng bong bóng có thể đào ra từ sâu trong đầu cô ấy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!