Đối với những gì Hàn Tú gặp phải, Ôn Cố cô cùng đồng cảm, tuy bản thân cô là đứa trẻ lớn lên trong viện phúc lợi, nhưng ít nhất có một bà viện trưởng thật lòng yêu thương cô và cô nhi khác, hơn nữa bây giờ cô còn có một đám thôn dân đáng yêu, nghiêm túc tính toán, Xuân Thập cũng là một nửa người thân. Hàn Tú khá đáng thương, cha mẹ ruột và cha mẹ nuôi đều không thích cô ấy, từ nhỏ đã chưa từng trải qua cảm giác được người khác yêu thương.
Nhìn thấy Hàn Tú trải qua giấc mơ đó, vẫn có thể giữ được dáng vẻ ngoài mặt này, Ôn Cố ngoài đồng cảm còn có thêm thương xót.
Đây là một cô gái kiên cường.
Cô đứng dậy chào Hàn Tú: “Đừng đi vội, ở lại ăn bữa sáng đi, chị đặc biệt chuẩn bị cho em một phần ăn sáng.”
Hàn Tú thấy cô đã bưng khay đồ ăn ra nên cũng không từ chối, nói cảm ơn rồi ngồi xuống ăn cùng.
Bữa sáng này rất phong phú, Ôn Cố và Xuân Thập ăn thang bao gạch cua và canh miến huyết vịt, Hàn Tú thì ăn sandwich trứng gà jambon và sữa bò, thêm một phần nhỏ salad trái cây.
Thang bao gạch cua có kích thước không lớn, vỏ rất mỏng, gắp lên nhẹ nhàng hút một cái là có thể hút rách da, uống nước bên trong, nước từ nhân thịt gạch cua tươi cực kỳ ngon, ăn xong thang bao uống một ngụm canh miến huyết vịt, màu trắng sữa nóng hổi thuần vị, uống vào bụng ấm áp, dư vị xông thẳng lên đỉnh đầu, khiến người ta mất hồn.
Ôn Cố và Xuân Thập ăn hăng say, Hàn Tú ở một bên ngửi mùi lặng lẽ nuốt nước bọt, cảm xúc mất mác đã tạm thời quên đi, cô ấy do dự một lúc, cố nhịn cơn thèm ăn lấy sandwich cắn một miếng, bất ngờ phát hiện sandwich trông bình thường này lại cực kỳ ngon.
Mặc kệ là trứng gà, rau hay jambon bên trong, hay là miếng bánh mì nướng bao bên ngoài, đều khiến cô ấy cảm thấy kinh diễm.
“Trưởng thôn, sao chị rán được miếng jambon ngoài giòn trong mềm còn thơm như vậy?” Hàn Tú kinh ngạc nói: “Trước giờ không biết jambon còn có thể ngon như vậy, cảm thấy những thứ ăn lúc trước đều là jambon giả…”
Vấn đề như thế này mỗi ngày Ôn Cố đều bị hỏi ít nhất tám chục tới một trăm lần, đã sớm có đáp án tiêu chuẩn: “Nắm vững độ lửa và thời gian là được, chị cũng từ từ mò ra được.”
Lời này không phải là gạt người, tay nghề nấu nướng hiện giờ của cô tiến bộ rất nhiều so với lúc vừa vào thôn, mùi vị thức ăn trong nhà hàng cũng ngày càng ngon, khách hàng cũ đều phát hiện, đi khắp nơi khen nhà hàng của làng du lịch Thần Thú, không chỉ không tăng giá hoặc ăn xén ăn bớt, ngược lại ngày càng ngon. Để giảm nhẹ lượng công việc, cô còn tuyển hai học viên nhà bếp, đáng tiếc thứ như độ lửa và thời gian chỉ có thể tự lĩnh hội, không thể ngôn truyền, cô chỉ có thể dẫn người vào cửa, còn lại phải để họ tự từ từ lĩnh hội từ trong thực tế.
Hàn Tú khâm phục nói: “Trưởng thôn chị lớn hơn em xíu xiu, trẻ như vậy đã có tay nghề nấu nướng lợi hại như thế, tiền đồ vô lượng.”
Lời khen tương tự Ôn Cố cũng đã nghe tới mức chai tai, cô quen thuộc xua tay nói: “Không có gì không có gì, em còn nhỏ hơn chị hai tuổi, đã làm người mẫu mấy năm rồi, sau này nói không chừng sẽ thành người mẫu nổi tiếng.”
Hai người nhiệt tình tâng bốc thương nghiệp lẫn nhau, bầu không khí trên bàn ăn vô cùng vui vẻ.
Trong viện, Quý Thịnh nhìn Lâm Túc muốn nói lại thôi.
Lâm Túc khó hiểu: “Có gì thì nói đi.”
“Tại sao cậu lại lãnh đạm với cô Hàn như thế?” Quý Thịnh hỏi: “Các cậu từng kết thù?”
Trong ấn tượng của Quý Thịnh, tuy Lâm Túc không chơi trò ám muội với con gái, sẽ không cực kỳ nhiệt tình với cô gái nào, nhưng trước giờ anh ta đều là người thân sĩ nhất, con gái ở cạnh giống như tắm gió xuân, không hề ngượng ngập, hôm nay Lâm Túc lãnh đạm như vậy anh ta chưa từng thấy, nghĩ tới nghĩ lui chỉ có thể nghĩ hai người này từng kết thù.
Lâm Túc khẽ cau mày, đập một quân cờ trên bàn cờ: “Không hề, cậu đừng nói bừa.”
Qua một lúc, anh ta lại giải thích: “Bây giờ tôi phải theo đuổi Ôn Cố, đâu thể cười vui hớn hở với cô gái khác? Đương nhiên phải vạch rõ giới hạn để chứng minh trong sạch.”
Cần phải khoa trương như vậy? Quý Thịnh bán tín bán nghi: “Tôi thấy là trong lòng cậu thật sự có quỷ.”
Lâm Túc: “…”
*
Sau khi ăn sáng xong, Hàn Tú giúp Ôn Cố dọn bát đũa, lại theo vào viện cùng nhặt rau, sau khi dùng mỹ thực, tâm trạng vô cùng đẹp, không vội về trường.
Xuân Thập theo sau hai người vào ra nhìn một lúc, phát hiện không có chỗ để mình phát huy, chỉ đành chạy tới một bên ngồi ngây người.
Ôn Cố bảo anh đến trung tâm tiếp đón phụ, anh nhìn Lâm Túc, do dự một lúc rồi từ chối.
Không thể để người này đơn độc ở cùng một viện với Ôn Cố.
Còn Quý Thịnh và Hàn Tú, ở trong mắt anh chính là hai cục không khí.