Ôn Cố tưởng anh vừa ăn no lười vận động nên tùy anh. Thu hồi ánh mắt, cô thầm quan sát Hàn Tú, thăm dò: “Phải rồi, em nhắc tới muốn tìm cha mẹ ruột trong tin nhắn, có chỗ nào cần giúp không? Thôn bọn chí sẽ cố hết sức giúp mỗi một người có duyên giải quyết phiền não, em có chỗ nào khó cứ việc nói với chị.”
Động tác nhặt rau của Hàn Tú khựng lại, sau đó như không có việc gì nói: “Bây giờ em đã thay đổi suy nghĩ rồi, so với việc lãng phí thời gian tìm kiếm, chi bằng cố gắng phát triển sự nghiệp, đưa mình đứng ở chỗ cao, đứng ở nơi khiến họ ngước nhìn, tới lúc đó không cần em tốn sức tìm, chỉ cần họ còn nhớ em, nhất định sẽ tới tìm em.”
Ôn Cố nghe vậy lập tức hiểu dự tính của cô ấy, cô ấy đã nghĩ thông, từ bỏ việc nhận cha mẹ ruột, định chuyên tâm làm sự nghiệp của mình.
Như vậy cũng tốt, so với việc đi tìm họ tự chuốc nhục, chi bằng một mình sống vui vẻ.
“Vậy em nhất định phải cố lên.” Ôn Cố khích lệ cô ấy: “Phải rồi, sau này nhớ thường tới đây chơi, phong thủy của thôn bọn chị tốt, phúc tinh bao phủ, em thường xuyên tới nói không chừng rất nhanh sẽ có thể đi lên đỉnh cao cuộc đời.”
Nghe thấy chữ phong thủy, phúc tinh này, Hàn Tú lập tức nhớ tới ở trong mơ mình bị thầy bói nói là thiên sát cô tinh, trong mệnh mang suy, ảnh hưởng tới người thân. Cô ấy trầm mặc một lúc, chần chừ hỏi: “Trưởng thôn, chị tin mệnh không?”
Trước đây Ôn Cố không tin những thứ này, từ khi quen biết đám thần thú trong thôn, trở nên mê tín hơn một chút: “Chị cảm thấy mệnh là phụ, có thể tin hoặc không tin, vận khí quan trọng hơn.”
Thiên sát cô tinh gì đó nghe có vẻ đáng sợ, là tướng đại hung trong tinh tướng học, nhưng trên thực tế không có ảnh hưởng gì tới bản thân, chỉ là không quá thân thiện với người thân cận. Suy vận thì khác, đây là thứ thực sự sẽ ảnh hưởng tới bản thân, xui xẻo lên thì uống nước cũng mắc kẽ răng, lời này không phải nói chơi.
“Hình như vận khí của em thực sự không tốt lắm, có phải nên đi bái lễ Cẩm Lý không?” Hàn Tú hồi tưởng những truân chuyên mình trải qua từ nhỏ tới lớn, không thể không thừa nhận quả thực mình rất xui xẻo, lớn ngần nà cũng chỉ hơi thuận trong việc học một chút.
Ôn Cố đứng dậy cầm rau đã nhặt xong đi rửa: “Bái Cẩm Lý cái gì, thôn bọn chí có hai phúc tinh mà. Bạch Trạch và Kỳ Lân, em còn nhớ chứ, Cẩm Lý sống nổi tiếng, em có thể nhờ họ thử xem, tuyệt đối hữu hiệu hơn Cẩm Lý.”
Hàn Tú lặng lẽ ghi nhớ lời của Ôn Cố vào lòng, buổi trưa, lúc các thôn dân về ăn cơm, ánh nhìn của cô ấy lặng lẽ quét trên người Bạch Trạch và Kỳ Lân mấy lần. Vào lúc cô ấy chưa quyết định, Bạch Trạch bỗng nhiên đi tới đưa cho cô viên kẹo: “Ăn kẹo.”
Giống hệt với kẹo sữa hôm qua, giấy gói màu trắng thuần, không có nhãn mác thương hiệu gì, nhìn thoáng qua, giống như là đồ trôi nổi do xưởng nhỏ sản xuất.
Hàn Tú bóc giấy kẹo ra nhét kẹo vào trong miệng: “Cảm ơn Tiểu Trạch.”
“Chị ngoan quá.” Bạch Trạch bỗng nhiên cười nhón chân vuốt sợi tóc trên đỉnh đầu cô ấy, giống như người lớn xoa đầu trẻ con.
Hàn Tú bị cậu ấy vò rối, rốt cuộc ai mới là chị?
Lâm Túc ngồi đối diện thu hết hành động của họ vào đáy mắt, một tia ý cười nhạt lướt qua trên mặt. Quý Thịnh quay đầu vừa hay nhìn thấy, lập tức kinh ngạc: “Sao đột nhiên cậu lại cười dập dờn lòng xuân như vậy?”
Lâm Túc cạn lời: “Cậu đừng suy bụng ta ra bụng người.”
Nụ cười của anh ta rõ ràng rất thuần khiết ok?
Lâm Túc thuận miệng nói, Quý Thịnh lại giống như bị giẫm trúng đuôi, cổ đỏ tới chóp tai: “Tôi không có dập dờn lòng xuân!”
Nói xong, anh ta còn chột dạ nhìn sang Tất Phương, kết quả Tất Phương cũng vừa hay nhìn sang bên này, hai người chạm mắt nhau.
Quý Thịnh: “…”
Lâm Túc thấy chóp tai của anh ta nhanh chóng tràn máu biến thành màu đỏ tía, còn khoa trương hơn lúc loét chân vào mùa đông.
Nhìn xem nhìn xem, đã như vậy rồi còn nói mình không có, miệng của đàn ông, quỷ nói dối.
Bạch Trạch bên này tặng kẹo sữa xong, xoa đầu tung tăng quay về chỗ ngồi của mình tiếp tục ăn cơm, Côn Bằng không ưa khi thấy cậu ấy đắc ý, nói: “Cậu như vậy chỉ có thể chuyển vận tạm thời giúp cô ấy, qua một đoạn thời gian sẽ vô dụng.”
Bạch Trạch trợn mắt với anh ta: “Anh lắm lời thật, mất hiệu quả thì ban phúc tiếp là được, cũng không phải chuyện phiền phức gì.”
Ôn Cố nghe được đoạn đối thoại giữa hai người, chen vào nói: “Không có cách khác sao? Tôi nhớ Côn Bằng anh từng nhắc, thầy bói bói cho em ấy từng nói đưa em ấy ra ngoài có lẽ có thể tìm được cách hóa giải, chứng tỏ chắc chắn có thể giải quyết chứ?”
Côn Bằng nhìn Bạch Trạch, đồng loạt lắc đầu: “Không biết.”
Thôn dân khác cũng lần lượt bày tỏ không rõ, họ chỉ là thần thú, cũng không phải thầy bói, đâu biết nhiều như thế.