Sau khi ở làng du lịch hai ngày, Hàn Tú quay về trường, cô ấy đã khôi phục tiết tấu cuộc sống bận rộn.
Giống như phần lớn sinh viên cố gắng khắc khổ, mỗi ngày cô ấy phải dành rất nhiều thời gian vào việc học, ngoài ra, cô ấy còn phải làm công việc người mẫu. Một tuần ít nhất có hai hoạt động chụp ảnh, để có thời gian chụp ảnh, cô ấy phải tốn nhiều tinh lực hơn hoàn thành sớm việc học, đảm bảo học tập không bị ảnh hưởng.
Điều bất ngờ là lượng công việc trong tuần này đột nhiên tăng lên rất nhiều, công ty xếp cho cô ấy mấy lời mời từ các tạp chí làm đẹp nổi tiếng trong giới thời trang. Hàn Tú không khỏi thụ sủng nhược kinh, trước đây loại công việc quay chụp đẳng cấp này tuyệt đối không tới phiên cô ấy, đều bị mấy người mẫu nổi tiếng có nhiều kinh nghiệm trong công ty ôm đồm.
Lần này sao đột nhiên xếp cho cô ấy?
Hàn Tú nghi ngờ có lẽ bên công ty nhầm lẫn, cẩn thận gọi điện thoại cho người phụ trách của mình hỏi thăm, kết quả biết quả thực số công việc này là xếp cho cô ấy không sai, chẳng qua lần này không phải do công ty sắp xếp, mà là người kết nối của mấy tạp chí đó chỉ đích danh muốn cô ấy chụp. Nguyên nhân chính là một bộ phim ngắn quảng cáo son nội địa đã quay vào khoảng thời gian trước nhận được phản ứng rất tốt, nâng cao lượng tiêu thụ của hệ liệt son đó. Mấy người kết nối dĩ nhiên cũng chú ý tới đoạn phim ngắn quảng cáo đó, đều cảm thấy khả năng của cô ấy rất tốt, hơn nữa khí chất vô cùng đặc biệt, chỉnh trang một chút sẽ rất có độ nhận diện.
Người phụ trách không thể giấu được niềm vui và sự nịnh nọt trong lời nói: “Tú à, lần này em đi nhất định phải biểu hiện cho tốt, tranh thủ lấy được hợp đồng dài hạn của mấy quyển tạp chí này! Không, có thể lấy được một quyển là đủ rồi! Địa vị của mấy quyển tạp chí này trong giới thời trang vô cùng tốt, chỉ cần em có chỗ trong bất cứ một quyển nào trong số này, sau này không cần lo chuyện thu nhập nữa!”
Dưới trướng người phụ trách này đều dẫn dắt những người mẫu tầm trung và tầm thấp, phần trăm kiếm được kém xa đồng nghiệp biết xã giao biết giành người mẫu khác, hiếm khi dẫn dắt được một người có tiền đồ, anh ta còn kích động hơn bản thân Hàn Tú.
Hàn Tú nghe xong lập tức nắm rõ, nói vài câu với anh ta, nhiều lần bày tỏ mình nhất định sẽ nghiêm túc biểu hiện rồi kết thúc cuộc gọi, thu xếp xuất phát tới địa điểm chụp hình.
Địa điểm chụp hình tạp chí nằm ở tòa lầu thời trang thuộc trung tâm Hải Thành, Hải Thành là thành phố lớn siêu tuyến một trong nước, ngoài ngày IT phát triển, ngành giải trí văn nghệ cũng phát triển tương đối chín muồi. Tòa lầu thời trang này cao tới hơn hai trăm tầng, là một trong những kiến trúc tiêu chí của Hải Thành, người trẻ từ miền ngoài tới du lịch đều sẽ tới dưới lầu quét thẻ, trong tòa lầu tụ tập mấy chục phòng làm việc của người làm việc trong ngành điện ảnh nổi tiếng và tạp chí thời trang quy mô lớn, tổng cộng có hơn trăm phòng chụp ảnh, quy mô vô cùng kinh người.
Hàn Tú từng tới hai lần, nhưng chẳng qua là chụp ảnh trong phòng đơn giản ở phòng chụp ảnh thuê ở tầng trệt, chưa từng lên lầu bao giờ.
Cô ấy theo một nhóm người ăn mặc thời trang lộng lẫy chen vào thang máy, đối mặt với ánh nhìn đánh giá như có như không, toàn thân thiếu tự nhiên căng cứng. Ở trong nhóm cùng người mặc quần áo hiệu và đeo đầy trang sức, kiểu váy hai dây giảm giá ở siêu thị và cổ, vành tay, cổ tay trống không của cô trở nên cực kỳ lạc quẻ, tuy không thể nói là xấu, thậm chí còn có hơi thanh lạnh động lòng người, nhưng so ra rất không có cách điệu, chữ nghèo to tướng tựa như được in lên mặt của cô ấy.
Hàn Tú không chớp mắt nhìn màn hình hiển thị số tầng, vừa thấy đã tới nơi, lập tức chen từ trong thang máy ra. Cô ấy thở phào, dựa theo biển số nhà tìm được phòng chụp ảnh và gặp mặt người kết nối, sau đó chính thức bắt đầu công việc của ngày hôm nay.
Bình thường khi có việc quay chụp, cô ấy đều sẽ không trang điểm, lần này cũng chỉ bôi chút kem chống nắng đơn giản rồi tới. Nhà trang điểm của tạp chí “J” nhấc cằm của cô ấy đánh giá một lúc, trực tiếp chọn phấn lót màu trắng nhất, dùng phấn lót makeup cho cô ấy: “Lớp da của cô rất tốt, màu da trắng nõn đều đều, cũng không có tì vết gì, đánh một lớp lót đơn giản là được, tôi không dùng kem lót cho cô nhé.”
“Vâng, anh chuyên nghiệp, anh cứ tự quyết là được.” Hàn Tú mỉm cười nói.
Nhà trang điểm thích nhất là kiểu người mẫu phối hợp không lắm chuyện như cô ấy, tâm trạng tốt lên cũng nói nhiều một chút: “Hôm nay phải trang điểm tổng cộng năm phong cách khác nhau, thời gian không dư dả lắm, cô nhớ dành thời gian uống thêm nước bổ sung lượng nước, đề phòng sau đó da không kịp hấp thụ mà bong tróc, tróc da rất ảnh hưởng tới hiệu quả trang điểm.”
Hàn Tú vội đáp lời ngay.