Hai người nói chuyện câu được câu mất hơn nửa tiếng, cuối cùng lớp makeup đầu tiên cũng xong.
Mùa xuân se se lạnh, người đi trên phố vẫn đang mặc áo quần mùa thu, những người mẫu trong giới thời trang đã đổi sang quần áo xuân hè mát mẻ trắng hồng, dĩ nhiên makeup cũng theo bước. Chủ đề makeup kỳ mới nhất của “J” là kỳ nghỉ xuân hè, màu sắc vận dụng đều khá tươi tắn mát mẻ, phong cách chỉnh thể cũng thiên về hoạt bát.
Hàn Tú mang khí chất cổ điển nhu mỹ, vốn dĩ không quá phù hợp với kiểu makeup này, nhưng ngũ quan của cô ấy rất dễ thích nghi, cộng thêm kỹ thuật của nhà trang điểm tốt, hiệu quả tạo ra rất tốt. Cô ấy nở một nụ cười hoàn mỹ với mình trong gương, thiếu nữ rạng rỡ xinh đẹp tươi tắn trong kỳ nghỉ đã xuất hiện.
Ngày đầu tiên chụp ảnh rất thuận lợi, hơn tám giờ tối hôm đó đã hoàn thành toàn bộ công việc. Hàn Tú xách đồ mà phòng làm việc đưa tới rời khỏi tòa lầu thời trang chuẩn bị về trường, cô ấy trực tiếp đi thang máy tới trạm tàu điện ngầm ở tầng 4 dưới lòng đất, trong quá trình thang máy đi xuống, dừng lại ở một tầng nào đó, một người đàn ông trung niên đi vào, phía sau còn có một cô gái trẻ xinh đẹp đi theo.
Hàn Tú nhìn thấy người lập tức ngẩn ngơ, dáng vẻ của Chu Văn Hi đã khắc sâu vào trong đầu của cô ấy, vì vậy cho dù chỉ là lần đầu tiên nhìn thấy người thật, cô ấy vẫn lập tức nhận ra ngay. Dường như ông ta tới đây làm việc riêng, không mặc tây trang, bên cạnh cũng không dắt theo trợ lý thư ký, chỉ có một cô gái trẻ đi theo. Cô gái đó có vài phần giống ông ta khi còn trẻ, tám chín phần là con gái của ông ta và vợ hiện tại.
Ánh mắt Hàn Tú quá trắng trợn, chẳng mấy chốc đã thu hút sự chú ý của Chu Văn Hi và Chu Miểu Miểu, Chu Văn Hi hơi nghiêng người tránh khỏi ánh mắt của cô ấy, Chu Miểu Miểu thì không khách sáo như thế, trực tiếp nói với cô ấy: “Cô gái, tôi biết cha tôi rất có mị lực, nhưng tốt xấu gì cô cũng phải khắc chế một chút, còn trẻ mà nhìn chằm chằm đàn ông trung niên đã kết hôn là sao?”
Hàn Tú lập tức tỉnh táo, chật vật thu hồi tầm mắt: “Xin lỗi, chú này rất giống một người thân đã qua đời nhiều năm của tôi, vừa nãy tôi tưởng gặp ma…”
Ánh mắt vừa nãy của cô ấy quả thực khá kinh ngạc, giải thích như vậy cũng hiểu được.
Sắc mặt của Chu Văn Hi và Chu Miểu Miểu không tốt lắm, ma cái gì, lời này cũng xui xẻo quá, nghe ra giống như nguyền rủa.
Nhìn bộ dạng kinh hồn bạt vía của Hàn Tú, Chu Miểu Miểu càng tức giận: “Nói ai là ma, đồ điên!”
Hàn Tú siết tay không nói gì. Bây giờ cô ấy vẫn còn quá yếu, đối đầu chính diện với nhà họ Chu không có lợi gì, thậm chí có thể sẽ ảnh hưởng công việc.
Lúc tới bãi đỗ xe dưới lòng đất, hai cha con nhà họ Chu xuống thang máy, Hàn Tú lập tức thả lỏng cơ thể. Đối mặt với Chu Văn Hi, còn khó khăn hơn trong tưởng tượng của cô ấy, vừa nãy cô ấy đã dốc hết toàn lực mới áp chế được nỗi kích động muốn xông lên chất vấn của mình, tới trạm tàu điện ngầm, cô ấy lắc đầu hất chuyện phiền não ra sau đầu, lên tàu điện ngầm tìm chỗ ngồi, sau đó bắt đầu suy nghĩ kế hoạch làm việc tiếp theo.
*
Phòng chụp ảnh của mấy quyển tạp chí lần lượt nằm ở các tầng khác nhau, cũng khác thời gian chụp ảnh đã hẹn với Hàn Tú. Mỗi ngày cô ấy đều phải chạy tới tòa lầu thời trang. Bởi vì hiệu quả ảnh chụp được rất tốt, cô ấy cũng khá hạ mình, rất nhanh đã có nhà trang điểm, nhiếp ảnh gia nhiệt tình tìm cô ấy nhận việc, trong một tháng ngắn ngủi, cô ấy đã chụp tám quyển tạp chí làm đẹp và một quyển tạp chí đồ bơi, tiền kiếm được còn nhiều hơn số tiền cô ấy vất vả bận rộn cả năm khi trước.
Bây giờ người phụ trách đã coi cô ấy là người mẫu vương bài dưới trướng, sợ cô ấy bị người khác đào đi, nhận được rất nhiều lợi ích, hoa hồng chia cho cô ấy cũng rất thực tế.
Hàn Tú cảm thấy giống như đang nằm mơ, bước vào ngành này nhiều năm như vậy, cô ấy luôn quanh quẩn trên vạch no ấm, đột nhiên lấy được nhiều tiền như thế, cô ấy luôn cảm thấy chỗ nào không đúng, trong lòng rất hoảng. Nghĩ tới nghĩ lui, cô ấy chỉ có thể quy kết những chuyện này có lẽ là may mắn do Bạch Trạch chia cho mình.
Không phải trưởng thôn đã nói Bạch Trạch và Kỳ Lân là phúc tinh sao, cô ấy là người từng được Bạch Trạch dùng kỹ năng xoa đầu.