Virtus's Reader

Cuối tuần, Hàn Tú tới làng du lịch rất sớm, lần này cô ấy đặc biệt mang quà cho các thôn dân.

Sáng sớm chính là lúc làng du lịch tương đối nhàn nhã, các thôn dân vẫn chưa bắt đầu làm việc, vừa ăn xong bữa sáng đang ở trong viện nói chuyện.

Dạo gần đây nhiệt độ hơi tăng lên, Phu Gia may quần áo mới cho mọi người, dạo này anh ta khá lười, muốn bớt việc nên may cực kỳ đơn giản, áo dài xanh thẫm một mẫu, nam nữ cùng kiểu, khác biệt duy nhất chính là kích thước lớn nhỏ, nhìn thoáng qua giống như đồng phục thống nhất.

May mà nhan sắc của các thôn dân đều đỉnh, mặc vào vẫn rất đẹp.

Hàn Tú vừa vào cửa đã cười lần lượt tặng quà cho từng người, lúc tới phiên Bạch Trạch, cô ấy còn thêm một hộp kẹo sữa cho cậu ấy: “Kẹo sữa này cực kỳ ngon, hơn nữa không sâu răng, em ăn thử xem có thích không.”

Bạch Trạch lập tức bóc một viên nếm thử: “Ngon, cảm ơn chị, cái này cho chị.”

Cậu ấy nhét viên kẹo sữa có bọc giấy thuần trắng vào trong tay Hàn Tú, Hàn Tú thấy lại là viên kẹo này, nhìn một lúc, đột nhiên nảy sinh ý nghĩ nói: “Ăn nó vào chị sẽ trở nên may mắn sao?”

Bạch Trạch cười hi hi, cái răng nhỏ trắng như vỏ sò lộ ra: “Chị nói sao thì là vậy.”

Cậu ấy nói rất tùy ý, Hàn Tú mỉm cười ăn kẹo sữa, ném giấy kẹo vào thùng rác, nhẹ giọng nói: “Cảm ơn em.”

Bạch Trạch chu miệng, cái miệng toàn mùi sữa: “Sau này mỗi tuần chị đều mang kẹo sữa tới cho em.”

“Được, nhất định mang cho em.” Hàn Tú vươn tay ra nhẹ nhàng đóng dấu với cậu ấy.

Không ai chú ý tới sự tương tác giữa hai người họ, lúc này các thôn dân và mấy nhân viên con người thâm niên đều vây dưới tường viện xem.

Trong đám người, Xuân Thập đang vén tay áo cúi người viết chữ trên bàn đá, bảng đèn của làng du lịch trên cổng chào ở cổng thôn bị du khách bóc phốt quá xấu quá bèo, Ôn Cố quyết định làm một cái cao cấp. Menu viết tay của Xuân Thập được thực khách khắp nơi khen không ngớt, trải qua khảo nghiệm khắp nơi, vì vậy cô nghĩ dứt khoát dùng chữ của Xuân Thập đặt làm một cái biển hiệu.

Mới đầu Quý Thịnh còn nhiệt liệt đề cử Lâm Túc với Ôn Cố, nói chữ của anh ta rất đẹp, kiểu nhận được giải thưởng quốc gia. Sau đó nhìn thấy bút tích của Xuân Thập thì im lặng.

Xuân Thập cầm bút lông, nhúng mực đen, viết xuống năm chữ to rồng bay phượng múa trên tờ giấy, anh dùng thể chữ khác nhau viết mấy trang cho Ôn Cố chọn, thế nhưng mỗi thể chữ đều có phong thái riêng, khó mà chọn, Ôn Cố chọn cả buổi cũng không thể quyết định rốt cuộc sẽ dùng loại nào.

Quý Thịnh ở một bên kính nể nhìn, lặng lẽ đẩy Lâm Túc mặt không cảm xúc: “Người anh em, tôi cảm thấy cậu toang rồi, nhìn xem người ta, cái gì cũng biết, văn võ song toàn, cậu chỉ có thể đánh cờ tán gẫu với tôi giết thời gian, lấy gì so với người ta.”

Lâm Túc cũng hơi tuyệt vọng, một thiếu gia từ nhỏ tới lớn quen sống trong nhung lụa, mười ngón tay không dính nước nào biết bổ củi làm ruộng? Rửa bát cũng rất miễn cưỡng, mấy hôm trước còn làm vỡ một cái chậu, bị Xuân Thập thấy rồi nói tận mấy lần. Hôm nay khó khăn lắm mới có cơ hội lộ diện biểu hiện, kết quả vẫn không bằng người ta!

Lẽ nào hòa thượng kia gạt anh ta? Đã nói là chân mệnh thiên nữ, vì sao còn kèm theo một tình địch khó chơi như vậy?

Lâm Túc ngẩng đầu nhìn trời, chỉ cảm thấy cuộc đời đột nhiên u ám.

Ôn Cố nhiệt tình chọn thể chữ, nhìn tới nhìn lui cuối cùng nhịn đau cắt thịt chọn một thể chữ, thể chữ khác cất vào trong rương bảo tồn.

Tiểu Đồng chống cằm vô cùng ngưỡng mộ: “Xuân Thập lợi hại quá, thế mà lại biết nhiều thể chữ như thế, lúc viết chữ siêu đẹp trai, giống như hữu phỉ quân tử hình dung trong kinh thi…”

Hồ Điệp nhắc nhở: “Cô tỉnh táo một chút, anh Thập là người đàn ông của trưởng thôn.”

Từ buổi tối Ôn Cố miêu tả tiêu chuẩn chọn người yêu của mình và không biết truyền đạt thế nào, người cả thôn đều mặc nhận sớm muộn Xuân Thập cũng sẽ trở thành người ấy của trưởng thôn.

Tiểu Đồng thất vọng xua tay: “Đương nhiên tôi biết rồi, chỉ là tán thưởng thuần túy mà thôi, haiz, năm nay không biết tôi có thể thoát ế không, ra ngoài chơi nhìn thấy bạn bè đều thành cặp thành đôi, tôi rất ngưỡng mộ.”

Hạc Giấy choàng vai Hồ Điệp, cười rất hạnh phúc: “Đều phải xem duyên phận, tôi và Tiểu Điệp cũng khó khăn lắm mới ở bên nhau, cô đừng vội, nhất định sẽ có.”

Nói xong, hai người nhìn nhau cười, khí tức phấn hồng tỏa ra điên cuồng.

Tiểu Đồng bị bạo kích, lặng lẽ đi sang một bên hộc máu.

Đợi các thôn dân đi làm, trong viện chỉ còn lại Quý Thịnh, Lâm Túc và Hàn Tú.

Lâm Túc và Quý Thịnh đã đánh cờ gần nửa tháng, hai người có hơi mất hứng rồi, suy nghĩ hôm nay đi chơi cái gì thì được. Lâm Túc đề nghị đi câu cá, bị Quý Thịnh quyết liệt phản bác, xoắn xuýt hơn ba mươi phút, cuối cùng vẫn quyết định đi câu cá.

Hàn Tú đang rảnh, đi theo hai người họ tới hồ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!