Lúc tới thôn mua cần câu và mồi, Hàn Tú gặp được người quen, chính là Chu Miểu Miểu và Chu Văn Hi đã từng có duyên gặp mặt một lần ở tòa nhà thời trang cách đây không lâu. Lần này không chỉ có hai người họ, còn có vợ và con trai nhỏ của Chu Văn Hi, gia đình bốn người dường như đang đi nghỉ trong thôn, mặc vô cùng tùy ý, tay cầm một cần câu nói nói cười cười đi ra ngoài, nghiễm nhiên là một gia đình hạnh phúc.
Hàn Tú lập tức siết chặt tay, toàn thân cứng đờ quay sang một bên, đề phòng đụng mặt với họ.
Lâm Túc lập tức để ý tới sự khác thường của cô ấy, đang muốn hỏi đã xảy ra chuyện gì, Chu Văn Hi từ đối diện đi tới lại nhận ra anh ta và Quý Thịnh, sải bước đi lên chào: “Cậu Quý, cậu Lâm, không ngờ lại gặp các cậu ở đây, đúng là trùng hợp!”
Quý Thịnh nhìn ông ta một lúc, không nhớ ra người trước mắt là ai, đang mơ hồ, Lâm Túc bình tĩnh giải vây cho anh ta: “Chú Chu, xin chào.”
Chu Văn Hi cười nói: “Hai cậu thiếu gia tới Hải Thành khi nào? Nếu rảnh thì tới chỗ tôi chơi, tôi mời các cậu nếm thử món ăn đặc sắc nhất ở Hải Thành.”
Quý Thịnh chán nhất là tham gia kiểu tiệc cơm này, lập tức lấy lý do không có thời gian mà khéo léo từ chối.
Một nhóm người xách cần câu tới bên hồ tìm chỗ rộng rãi ngồi xuống câu cá, Chu Văn Hi vẫn vô cùng nhiệt tình, ông ta thấy Hàn Tú luôn đi cùng hai người, hỏi: “Cô gái này là con cái nhà ai? Tôi thấy hình như hơi quen mắt.”
Lâm Túc cười nói: “Cô ấy là bạn tôi.”
Chu Miểu Miểu nghe xong, lực chú ý lập tức dời từ trên người Lâm Túc sang chỗ Hàn Tú, vừa nãy không nhìn kỹ, lúc này nghiêm túc nhìn, càng nhìn càng quen mắt, cô ta nghĩ một lúc lâu, trừng to mắt: “Hóa ra là cô!”
Hàn Tú mỉm cười gật đầu: “Là tôi.”
Chu Miểu Miểu lập tức cảm thấy một luồng khí ngạt trong ngực không thở ra được, ánh mắt cô ta rất chuẩn, đã sớm nhìn ra Hàn Tú là một người mẫu nhỏ nghèo nàn trong thang máy từ sớm, cho nên khi đó mới dám nói chuyện không khách sáo như thế, lúc này thấy cô ấy lại có thể chơi cùng với thiếu gia đẳng cấp như Lâm Túc và Quý Thịnh, trong lòng không khỏi sinh ra vài phần ghen tỵ đố kỵ và khinh bỉ.
Người mẫu nghiệp dư không tiền không quyền dựa vào đâu có thể ở cùng với họ, dùng đầu ngón chân nghĩ cũng có thể đoán được, bạn bè cái gì, bạn giường thì có.
Mặt trời dần lên cao, du khách bên hồ dần đông lên, Quý Thịnh sợ bị fans nhận ra gây nên ùn tắc, kéo Lâm Túc và Hàn Tú thu cần đi về trước, Chu Văn Hi không tiện theo họ mãi, bèn bảo Chu Miểu Miểu đi chơi với họ.
Chu Miểu Miểu vui vui vẻ vẻ theo sau ba người tới viện của Xuân Thập, cô ta đi vào viện nhìn ngó xung quanh: “Đây là chỗ ở của các anh sao? Hình như khác với chỗ em ở, lại còn có chuồng lợn…ể, đây là gì?”
Cô ta nhìn thấy con giun màu hồng trong bể nước, không nhịn được cầm cây gỗ nhỏ vươn vào trong nước nghịch: “Đây là giun sao, sao lại là màu này, trông kỳ quái thật, hình như còn có sừng?”
Mặc kệ cô ta nghịch thế nào, giun vẫn bất động, Quý Thịnh và Lâm Túc cũng không để ý tới cô ta, cô ta lập tức cảm thấy nhàm chán, ném cây gỗ định tới bên cạnh Lâm Túc.
Lúc này, một con nhím từ trên trời giáng xuống, vừa hay đập lên vai của Chu Miểu Miểu, gai lưng cứng rắn xuyên qua áo lông mỏng đâm lên người cô ta, đau tới mức cô ta gào to tại chỗ.
Mấy người Quý Thịnh nghe thấy tiếng thét thảm, lập tức chạy tới xem tình hình, chỉ thấy một con nhím đâm trên vai cô ta bất động.
“Nhím ở đâu ra vậy? Cô cũng xui quá đi.” Quý Thịnh kinh ngạc nói, anh ta tới đây ở lâu như thế vẫn chưa từng thấy nhím: “Cô đợi chút, tôi đi đeo bao tay dày.”
Đợi mọi người luống cuống tay chân lấy nhím xuống, Chu Miểu Miểu đã đau tới độ không muốn nói chuyện, trên vai còn bị đâm hai lỗ máu, hiệu quả thị giác tương đối đáng sợ, cô ta hữu khí vô lực vẫy tay: “Đưa em tới bệnh viện.”
Lâm Túc và Quý Thịnh nhìn nhau, đồng thanh nói: “Chúng tôi gọi chú Chu tới cho cô.”
Hai người đang muốn ra ngoài, Phu Gia đột nhiên trở về, anh ta vừa vào cửa đã nhìn thấy bộ dạng thê thảm của Chu Miểu Miểu, kinh ngạc nói: “Yo, làm sao vậy?”
Quý Thịnh vội nói chuyện nhím đâm người ra, muốn bắt kẻ đầu sỏ cho anh ta nhìn, lại phát hiện thứ đó biến mất rồi: “Thế mà chạy mất rồi!”
“Đừng lo.” Phu Gia vào trong tủ lấy ra một thứ nhỏ nhắn giống như thùng thuốc: “Tôi xem giúp cô ấy.”
Chu Miểu Miểu toát mồ hôi lạnh, gian nan hỏi: “Anh là bác sĩ?”
“Cho là vậy đi.” Phu Gia mở thùng thuốc lấy ra một lọ chất lỏng không biết tên, đổ gần nửa lọ lên vết thương của cô ta: “Tôi từng đỡ đẻ cho lợn dê trong thôn.”
Thuốc nước kia cũng không biết làm kiểu gì, trong suốt không mùi, đổ lên vết thương giống như nước gặp phải xốp, lập tức bị hút khô, vô cùng thần kỳ, nhưng cũng vô cùng đau.
Chu Miểu Miểu còn chưa kịp phản ứng từ trong kích thích của bác sĩ thú y, đau tới trợn mắt, ngất đi.