Chẳng mấy chốc, Chu Văn Văn đã tỉnh lại. Hai mắt vừa mở ra đã nhìn thấy một con nhím đang đứng trên xà nhà, đang cúi đầu nhìn cô ta, trong đôi mắt nhỏ tròn trịa lộ ra vẻ đánh giá, giống như thành tinh rồi.
Chu Miểu Miểu chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát, lập tức bật dậy từ trên ghế dài, chỉ lên đỉnh đầu hét: “Mau lấy con nhím kia xuống đánh chết, chắc chắn nó đã nhắm vào tôi rồi, còn muốn tập kích tôi!”
Phu Gia dựa trên ghế mây phơi nắng bất động, vững như Thái Sơn: “Gậy ở sau cửa, cô tự làm đi.”
Quý Thịnh và Lâm Túc nhìn nhau, cũng ngồi im bất động. Con nhím đó vừa nãy còn ngoan ngoãn ngồi trên vai Phu Gia, tựa như là sủng vật nuôi trong thôn, tính tình rất ôn hòa, không thể nào sẽ tùy ý tấn công người khác, sở dĩ cô ta bị đâm chắc chắn là đã làm chuyện quá đáng gì với nó rồi.
Hàn Tú dứt khoát cúi đầu bưng ly trà coi như không nghe thấy, đối với người thân của Chu Văn Hi, cô ấy không có chút hảo cảm nào, huống hồ ánh mắt Chu Miểu Miểu nhìn cô ấy đã tỏ rõ khinh bỉ cô ấy.
Chu Miểu Miểu thấy họ không ai nhúc nhích, vô cùng cáu giận, chỉ Phu Gia mắng: “Các người ngay cả chút việc nhỏ này cũng không chịu giúp, có còn là đàn ông không?”
Quý Thịnh và Lâm Túc cô ta không dám mắng, chỉ có thể trút giận lên người thôn dân này, con nhím kia chính là đồ trong thôn, thôn dân nên chịu trách nhiệm với cô ta, cô ta còn chưa nhắc tới chuyện bồi thường đó!
Phu Gia móc ráy tai, quay đầu giả vờ không nghe thấy gì, tiếp tục phơi nắng, làn da trắng tới trong suốt có hiệu quả thị giác kinh tâm động phách dưới ánh nắng, giống như một vị thần ưu nhã, thần thánh mà đẹp đẽ, khiến người ta không dám nhìn thẳng. Hai mắt trừng anh ta của Chu Miểu Miểu không nhịn được hơi si dại, không thể không nói, người đàn ông này thật sự rất đẹp…
Quý Thịnh và Lâm Túc đều hơi ngại, Quý Thịnh khuyên: “Cô Chu, nó cũng không phải cố ý, hay là thôi đi, dù sao vết thương của cô cũng đã khỏi rồi.”
Chu Miểu Miểu lập tức hồi thần, cô ta đâu chịu thôi, tức giận chạy tới sau cửa tìm gậy: “Các người không giúp, tôi tự làm!”
Nói xong, cô ta giơ gậy gỗ lên gõ trên xà nhà, nhím có thân thủ linh hoạt, trái né phải tránh không để cô ta đụng tới, còn thường phát ra tiếng chít chít với cô ta, tựa như chế nhạo.
Chu Miểu Miểu tức đỏ mắt, ném gậy gỗ đi, cởi giày ra giẫm lên ghế gỗ định dùng tay không bắt nhím.
Lâm Túc giật giật khóe miệng, nhắc nhở: “Cô Chu, vết thương trên vai cô vừa khỏi, đừng có để tay bị đâm nát.”
Chu Miểu Miểu chẳng qua giận quá mất khôn, lại không có ai ra tay giúp đỡ, lúc này mới có hành động đó, trên thực tế lúc vừa leo lên ghế, cô ta đã hối hận, lỡ như mặt bị nhím cào, hủy dung thì phải làm sao. Bây giờ có người cho xuống nước, cô ta lập tức thuận theo: “Bỏ đi bỏ đi, tôi không so đo với nó nữa, đúng là lãng phí thời gian, quay về gọi điện thoại báo cáo để người trong cục quản lý tới giải quyết.”
Động vật trong làng du lịch làm người khác bị thương, quả thực có thể báo cáo. Chuyện này một khi lộ ra, tuyệt đối sẽ gây nên ảnh hưởng nhất định với việc làm ăn của làng du lịch.
Phu Gia bình tĩnh hỏi: “Vết thương trên người cô đâu, dựa vào đâu báo cáo?”
“Vai tôi suýt chút bị đâm thủng, còn vết thương ở đâu…” Chu Miểu Miểu vén cổ áo nhìn làn da trơn bóng lập tức ngẩn người, rõ ràng cô ta nhớ có hai cái lỗ nhỏ rất sâu, sao lại biến mất rồi? Cô ta lập tức quay đầu nhìn vai bên còn lại, cũng hoàn toàn trơn bóng, không tìm được chút vết thương nào.
Phu Gia tiếp tục bình tĩnh nói: “Cô Chu, không có bằng chứng thì không thể nói lung tung.”
Chu miểu Miểu mơ màng ngẩng đầu lên: “…”
Cô ta mặt nhăn mày nhó một lúc: “Là thuốc đó của anh đúng không, anh đã bôi thứ gì?”
“Chỉ là chút thuốc khử trùng.” Phu Gia chỉ thùng thuốc nhỏ trên tủ: “Ở kia.”
Chu Miểu Miểu mở thùng thuốc kiểm tra, bên trong đều là thuốc phòng hờ rất đơn giản, lọ thuốc nước đã ít hơn phân nửa quả thực là thuốc khử trùng.
Chu Miểu Miểu vô cùng khó hiểu: “Nhưng nếu tôi không bị thương, sao anh phải bôi thuốc khử trùng cho tôi?”
Sao đột nhiên lại thông minh lên rồi, Phu Gia thở dài: “Nhưng bây giờ cô không bị thương, trong tay cũng không có chứng cứ, lấy gì báo cáo, hắt nước bẩn bừa bãi tôi sẽ tố cô tung tin giả.”
Cuối cùng Chu Miểu Miểu cũng phản ứng lại với ý tứ trong lời nói của anh ta, kinh ngạc trừng to mắt, “anh” cả buổi nhưng không nói được lời phản bác nào.
Quả thực cô ta không có chứng cứ, mấy người làm chứng trong nhà trông cũng không định làm chứng cho cô ta. Một nỗi ấm ức và nhục nhã khó nói lập tức dâng trào trong lòng, cô ta đỏ mắt chạy ra ngoài.