Virtus's Reader

Chu Miểu Miểu lao tới bên hồ tìm cha mẹ làm chủ, kết quả sau khi cô ta nói rõ sự việc, vốn không có ai tin.

Chu Văn Hi khá hiểu tính nết của con gái mình, tính tình không tốt, còn có hơi giả nai, đoán chừng là đã chịu thiệt thòi ở chỗ thôn dân nên muốn đùa cợt lại, ông ta ngữ trọng tâm trường nói: “Miểu Miểu, lần này con phải hiểu chuyện một chút, cha vừa mới nghe nói, Quý Thịnh là cổ đông của làng du lịch, con báo cáo nơi này chính là đắc tội Quý Thịnh.”

Không phải ông ta lo Quý Thịnh sẽ làm gì, mấu chốt là nếu Chu Miểu Miểu xung đột với đám thiếu gia như Quý Thịnh, sau này có thể không gả được tới gia đình có đẳng cấp đó, đây là điều ông ta không muốn nhìn thấy.

Vợ Tống Quán cũng có suy nghĩ tương tự, khuyên: “Miểu Miểu, con cũng nên sửa cái nết mình lại, cả ngày cứ hậm hực thì có cậu thiếu gia nào chịu được? Con thật sự muốn gả vào gia đình bình thường chịu khổ?”

Chu Miểu Miểu sống trong nhung lụa từ nhỏ, tiền tiêu vào túi xách, quần áo hàng năm cũng đủ mua căn nhà 80m2 ở thành phố tuyến ba tuyến tư, càng đừng nói còn có chi phí du lịch, làm đẹp, học hành, ăn uống, bảo cô ta gả cho gia đình bình thường, vậy không phải là ấm ức chết sao?

Cô ta nghĩ ngợi xong có hơi hối hận vừa nãy đã nói lời nóng giận muốn tố cáo làng du lịch, không biết Quý Thịnh có để bụng không.

Nhưng nói đi nói lại, tố cáo và bị thương chuyện nào ra chuyện đó, cô ta ấm ức nói: “Con thật sự bị thương, vừa nãy còn đau tới ngất đi một lúc, không biết sao lúc tỉnh dậy vết thương đã biến mất…”

Em trai Chu Viêm ở bên cạnh nói móc: “Sao chị không nói mình bị thay xác.”

“Em im miệng, cũng không nói với em.” Chu Miểu Miểu tức giận nói.

Chu Văn Hi rất đau đầu: “Được rồi được rồi, đừng ồn nữa, nhà hàng sắp mở rồi, chúng ta ăn cơm xong thì tới rạp hát xem biểu diễn.”

Trước đây Chu Viêm được bạn học dẫn tới làng du lịch chơi mấy lần, đã thành fans trung thành của Đế Giang, lần này vốn dĩ gia đình họ muốn ra biển đảo nước ngoài du lịch, sau đó lại hủy bỏ lịch trình đổi thành tới làng du lịch chơi chính là vì cậu ta ầm ĩ đòi xem Đế Giang biểu diễn, không chịu đi.

Gia đình ngồi cả buổi sáng không câu được con cá nào, thu cần và xô quay về nhà cất, đến nhà hàng ăn cơm trưa.

Hưởng dụng bữa trưa ngon, gia đình bốn người tới cổng rạp hát nhỏ xếp hàng đợi vào rạp.

Chu Miểu Miểu cầm ô oán than nói: “Kiểu biểu diễn ca múa của làng du lịch này có gì đáng xem, nếu thật sự thích thì chi bằng bỏ thêm chút tiền mời người về biểu diễn riêng cho một mình em xem, bớt phiền phức.”

Chu Viêm: “Chị chỉ biết tiền, dung tục! Thần tượng không thể dùng tiền để cân đo, màn biểu diễn của Đế Giang trước giờ đều miễn phí, chứng tỏ anh ấy vốn không thiếu tiền, là thật lòng thích sân khấu, nếu em lấy tiền đập anh ấy, không phải sỉ nhục người ta sao?”

Chu Miểu Miểu không tin: “Đâu có người nào thanh cao như vậy, em cũng không nghĩ xem, nếu kiểu biểu diễn của anh ta thu phí có thể có mấy khán giả? Còn không phải là vì tiếng tăm!”

Chu Viêm phẫn nộ nói: “Không cho chị nói anh ấy như vậy!”

Hai chị em cãi nhau ở cổng rạp hát, khiến cho du khách trong hàng lần lượt đưa mắt nhìn.

Chu Văn Hi cảm thấy mất mặt, quở trách hai tiếng, cuối cùng cũng khiến họ im lặng.

Hai giờ chiều, cổng lớn của rạp hát mở cửa đúng giờ cho các du khách.

Sau cánh gà, Xuân Thập đang chỉnh đèn sân khấu và hiệu quả âm hưởng. Rạp hát đã được trích số tiền lớn nâng cấp tiên tiến hơn ban đầu nhiều, tất cả thiết bị đều đổi sang sản phẩm kỹ thuật cao mới nhất trên thị trường, thủ pháp thao tác cũng trở nên phức tạp hơn nhiều. Ôn Cố tạm thời không tuyển người chuyên nghiệp ở phương diện hiệu ứng sân khấu, bèn giao công việc này cho Xuân Thập, năng lực học của anh mạnh, tự mày mò một chút đã nhanh chóng nắm bắt được.

Khán giả nhanh chóng ngồi kín chỗ, các fans giơ bảng đèn lặng lẽ chờ đợi thần tượng của mình lên sân khấu. Hồ Điệp và Hạc Giấy làm livestream nhiều năm, bản thân đã có fans, nhân khí không hề thua kém Đế Giang, ba bảng đèn ba màu khác nhau lấp lánh trong khán đài tối đen.

Xuân Thập chuẩn bị xong ánh đèn, ám thị Đế Giang lên sân khấu, Đế Giang đeo mặt nạ đi ra, vừa đi vừa hát. Âm điệu bi thương không khác với bình thường, cá khúc anh ấy hát hôm nay vô cùng ôn nhu, tựa như hàm chứa sức mạnh xoa dịu cảm xúc, khiến người ta nghe xong, cảm thấy bình yên trong lòng, tựa như chìm đắm trong biển cả xanh ngắt, được sóng biển ấm áp dịu dàng vỗ về, từ thể xác tới linh hồn đều thả lỏng.

Trên khán đài có người nghe mãi nghe mãi rồi dựa vào ghế ngủ, người không ngủ cũng đều nhắm mắt lặng lẽ hưởng thụ sự an yên và nhẹ nhõm lúc này. Trong bóng tối, không ai để ý tới vô số bong bóng từ nóc nhà chậm rãi bay xuống, lặng lẽ tan vào trong khán đài.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!