Chu Viêm vốn không buồn ngủ, chỉ nhắm mắt lặng lẽ lắng nghe giọng hát của Đế Giang, cậu ta quá thích chất giọng này, không nỡ ngủ. Nhưng cơn buồn ngủ nặng nề đột nhiên giống như sóng lớn cuộn trào tới, cậu ta không thể gắng gượng được, mơ màng ngủ đi.
Cậu ta mơ một giấc mơ rất dài, mơ thấy lúc cha còn trẻ, khi đó vợ của ông ta không phải mẹ, là một người phụ nữ khác tên Tạ Thanh. Hai người không yêu nhau, bởi vì gia tộc liên hôn mà ký kết quan hệ hôn nhân, và sinh được một bé gái…
Khi Chu Viêm tỉnh dậy từ trong mơ, màn biểu diễn của Đế Giang vừa mới kết thúc. Chu Viêm ngơ ngác, quay đầu nhìn cha mẹ mình, phát hiện hai người họ cũng vừa ngủ dậy, trên mặt đều treo đầy vẻ ngờ vực.
Tống Quán không hiểu rõ lắm với cuộc hôn nhân trước của Chu Văn Hi, lúc đầu khi Chu Văn Hi theo đuổi bà ta, nói với bà ta ông ta và vợ trước vốn không có tình cảm, sau khi con mất tích, quan hệ giữa hai người càng tệ đi, sau khi phát hiện thực sự không tìm được con, họ đều không muốn sống cùng đối phương để chịu dày vò, dứt khoát ly hôn.
Kết quả trong mơ hoàn toàn không phải như thế!
Nhưng có một câu nói không sai, quả thực không có tình cảm gì, nếu không sao hai người có thể nhẫn tâm bán cốt nhục máu mủ của mình đi?
Đây đã không phải là chuyện có thể hình dung bằng việc không có tình cảm, nói thẳng là máu lạnh, ích kỷ tư lợi tới cùng cực!
Tống Quán nhìn Chu Văn Hi, chất vấn: “Ông có chuyện gì đang giấu tôi không?”
Lúc này Chu Văn Hi toát đầy mồ hôi lạnh, ông ta không thể ngờ rằng chuyện xảy ra nhiều năm trước như thế sẽ đột nhiên xuất hiện trong mơ của ông ta vào hôm nay, hơn nữa rõ rệt như vậy, giống như bộ phim chiếu trước mắt ông ta, còn hoàn chỉnh hơn so với ký ức của bản thân ông ta.
Chu Văn Hi đang chột dạ, bất thình lình bị Tống Quán hỏi, hơi hoảng: “Tôi có thể có chuyện gì giấu bà chứ?”
Tống Quán nhìn thấy biểu cảm của ông ta đã phát giác không đúng, lạnh giọng nói: “Vừa nãy tôi đã mơ một giấc mơ.”
Chu Văn Hi: “…”
Trong mắt ông ta mang theo vẻ kinh ngạc: “Mơ gì?”
“Tôi mơ thấy ông và vợ trước của ông chính tay bán con gái ruột của mình đi.” Tống Quán thấp giọng nói: “Ông nói thật cho tôi biết, rốt cuộc có chuyện này không?”
Sắc mặt của Chu Văn Hi lập tức tái nhợt, tình huống gì vậy, giấc mơ giống như phim này còn có thể cộng hưởng hai người? Ông ta miễn cưỡng cười nói: “Sao tôi có thể làm chuyện này? Mơ mà thôi, không thể coi là thật…”
Lời còn chưa dứt, khán đài xung quanh lần lượt có tiếng nói chuyện nho nhỏ truyền tới
“Anh cũng mơ thấy?”
“Đúng vậy, mơ rất rõ ràng, còn là góc nhìn thượng đế, giống như xem phim!”
“Không ngờ Tạ Thanh là người như vậy, khoảng thời gian trước còn nhìn thấy cô ta trong bữa tiệc từ thiện, gương mặt hiền từ lương thiện, nội tâm lại ác độc như vậy.”
“Đóng kịch giỏi, nếu không sao lại nuôi con kế của chồng thành đức tính đó? Còn có một đống người khen ả, tôi đã sớm không ưa ả rồi.”
“Chu Văn Hi cũng thật sự không phải dạng gì, ngày nào cũng treo hai đứa con nhà ông ta bên miệng sắm vai người cha tốt, trên thực tế lại là một kẻ bán con gái, đúng là biết người biết mặt không biết lòng…”
“Nói ra trưa nay tôi nhìn thấy gia đình Chu Văn Hi trong nhà hàng, chậc chậc chậc, vui vẻ hòa thuận, cũng không biết đứa con gái bị ông ta bán đó bây giờ sống thế nào?”
…
Người ngồi trong rạp có hơn phân nửa là fans của Đế Giang, bọn họ cũng là một phần tử trong xã hội thượng lưu Hải Thành, đều quen biết nhà họ Chu và nhà họ Tạ, bình thường lúc các chị em tụ họp tán gẫu không ít tin đồn trong giới, biết rõ mồn một cách làm việc trước một kiểu sau một kiểu của Tạ Thanh.
Chu Văn Hi nghe thấy tiếng bàn tán truyền tới từ trong khán đài xung quanh, lập tức như ngồi trên bàn chông, cả người đều mất tự nhiên. Lúc này ông ta chỉ có thể thấy may vì trong khán đài tối om, không ai phát hiện ông ta ở đây.
“Quán, đây là hiểu lầm, chúng ta quay về rồi nói, tôi có hơi không thoải mái, về trước đi.”
Tống Quán bất mãn với ông ta, nhưng cũng không muốn mất mặt ở bên ngoài, đứng dậy rời khỏi rạp trước, Chu Văn Hi theo sát đi ra, cả quãng đường cúi đầu không để người khác phát hiện mình.
Cậu ta tuyệt đối sẽ không tới nơi quỷ quái này nữa, chưa từng thấy có thể khiến nhiều người mơ cùng một giấc mơ, còn là bí mật cá nhân của ông ta, quá tà môn!
Chu Văn Hi nghĩ mãi nghĩ mãi, nghi ngờ có người giở thủ đoạn gì đó giăng bẫy mình, định buổi tối trở về đích thân tìm đại sư hỏi.
Chu Miểu Miểu và Chu Viêm thấy hai người họ im lặng bỏ đi, lập tức biết sự việc không ổn, vừa nãy họ cũng mơ một giấc mơ tương tự, vốn dĩ còn cảm thấy chỉ là một giấc mơ khá chân thật, nhưng nghe thấy người xung quanh đều đang kinh ngạc thảo luận giấc mơ, tim lạnh xuống nửa khúc.