Mặc kệ màn biểu diễn đặc sắc trên sân khấu, Chu Viêm theo Chu Miểu Miểu ra khỏi rạp, quay về tiểu viện nhà họ đã thuê, nhìn thấy Tống Quán xách hành lý đi ra, dáng vẻ muốn đi.
“Mẹ, mẹ đi đâu?” Chu Viêm kéo bà ta lại.
Tống Quán thuận tay kéo cậu ta đi cùng: “Chuyện của người lớn trẻ con đừng xen vào, con cùng mẹ về nhà bà ngoại trước, còn có Miểu Miểu, muốn đi cùng mẹ không?”
Con trai luôn thân với bà ta hơn, chắc chắn sẽ đi cùng bà ta, nhưng con gái thì khó nói, xưa giờ cô ta đều rất thân với cha mình.
Quả nhiên Chu Miểu Miểu lắc đầu từ chối: “Con không đi, mẹ, mẹ đã bao nhiêu tuổi rồi, cũng đừng gặp chút chuyện nhỏ thì ầm ĩ bỏ nhà đi, ngồi xuống nói đàng hoàng, luôn có cách giải quyết.”
“Đó được coi là chuyện nhỏ sao?” Tống Quán không dám tin: “Chắc con cũng mơ thấy rồi nhỉ? Cha con là kẻ buôn người! Hơn nữa còn bán cả con gái mình, con cảm thấy là chuyện nhỏ?”
Chu Miểu Miểu đứng im không nói, biểu cảm hơi hờ hững, cũng không phải là bán cô ta, liên quan gì tới cô ta. Hơn nữa, nếu không phải mệnh của cô gái kia xấu, ai sẽ bán cô ấy, nếu không phải bán cô ấy, cha đâu có tái hôn?
*
Tống Quán không nói hai lời dẫn Chu Viêm rời khỏi làng du lịch, chẳng mấy chốc hai cha con Chu Văn Hi và Chu Miểu Miểu cũng nối gót rời đi, hôm nay là cuối tuần, trong làng du lịch có không ít người quen, đoán chừng giấc mơ trong rạp hát sẽ nhanh chóng truyền ra, họ ở lại đây chỉ là đề tài nói chuyện của người có lòng thôi.
Tuy Chu Miểu Miểu rất không muốn từ bỏ cơ hội ở cùng Lâm Túc, nhưng tình thế ép buộc, cô ta vẫn quyết định về tránh gió trước.
“Cha, cha nói có phải làng du lịch này hơi cổ quái không, sao tất cả mọi người đều mơ cùng một giấc mơ?” Chu Miểu Miểu ngồi trên ghế lái phụ, vừa kéo kính chiếu hậu chỉnh tóc của mình vừa hỏi: “Hơn nữa còn là bí mật nhiều năm trước như vậy, rõ ràng là nhắm vào cha!”
Chu Văn Hi cũng có suy đoán tương tự, nhưng người biết chuyện này vô cùng ít, ngoài ông ta và Tạ Thanh, chỉ có người trung gian và hai người hầu đã sớm nghỉ hưu về quê biết chân tướng.
Lẽ nào trong số bọn họ có người tiết lộ bí mật…
Chu Miểu Miểu dặm son xong, mím môi: “Cha, có khả năng nào là bên người mua năm đó giở trò không?”
Chu Văn Hi lập tức phủ nhận: “Không thể nào, họ vốn không biết thông tin thân phận của cha.”
Năm đó lúc lên kế hoạch cho chuyện đó, ông ta và Tạ Thanh đều vô cùng thận trọng, cả quá trình giao dịch gần như không lộ diện, tất cả giao cho ba người khác hoàn thành. Sau chuyện đó, ông ta đã chi trả cho ba người đó một số tiền thù lao, sau đó cắt đứt liên lạc không qua lại nữa.
Nhà họ Hàn tuyệt đối không thể biết đầu đuôi của sự việc, huống hồ cuộc đối thoại riêng giữa ông ta và Tạ Thanh trong mơ rõ ràng chân thực như vậy, ngay cả mỗi một chi tiết ở căn nhà lúc đó cũng không hề sai khác.
Nếu thật sự có người tiết lộ bí mật, ngoài Tạ Thanh, ông ta không nghĩ tới người thứ hai.
Nhưng bà ta làm như vậy có thể được lợi lộc gì? Không phải bà ta coi trọng danh tiếng nhất sao, nếu chuyện này bị lộ ra, mặt mũi của bà ta chắc chắn sẽ mất hết, cái mác giả tạo này một khi dính vào, đừng hòng gỡ xuống nữa…
Hai cha con không nghĩ ra nguyên cớ, sau khi về nội thành, Chu Văn Hi lập tức ghé tới chỗ đại sư.
Đại sư là một cao tăng, sống trong cổ tự ở nội thành cũ, danh vọng cực cao, tên của hơn một nửa người có máu mặt trong Hải Thành đều là người lớn trong nhà tốn số tiền lớn mời ông ta đặt, bao gồm Chu Văn Hi.
Chu Văn Hi vừa vào chùa đã đi quyên góp năm mươi nghìn tệ tiền nhan dầu, sau đó mới kể lại sự việc của hôm nay cho đại sư nghe, thỉnh cầu đại sư giải đáp nghi hoặc cho ông ta.
Đại sư nhìn ông ta một lúc, không nhìn ra sai khác gì, lại bói một quẻ cho ông ta, cũng hiển thị mọi thứ bình thường, đại sư lắc đầu bày tỏ ông ta cũng hết cách.
Chu Văn Hi sốt ruột, lập tức thêm một trăm nghìn tiền nhan dầu, hi vọng đại sư có thể cho một lời thông suốt. Lần này đại sư không nhận tiền của ông ta: “Chuyện này lão hòa thượng thật sự không giúp được, thí chủ Chu nên mời cao minh khác đi.”
Lão hòa thượng lăn lộn trong ngành này mấy chục năm, biết rất rõ quy tắc ngầm trong đó, chuyện gì quản được, chuyện gì không quản được, nghiêm khắc tuân thủ quy tắc mới có thể ngồi vững cái ghế này. Chuyện này ông ta không nhìn thấu, hoặc là Chu Văn Hi nói dối, hoặc là Chu Văn Hi đã đắc tội nhân vật lớn ghê gớm nào, tóm lại, không phải chuyện mà ông ta quản được.
Chu Văn Hi nhiều lần thỉnh cầu đều không được đại sư đồng ý, trong tình thế bất đắc dĩ, ông ta chỉ đành lo sợ rời đi. Ông ta không về nhà, quay đầu lái xe tới phòng làm việc của Tạ Thanh, gọi điện thoại hẹn bà ta ra ngoài nói chuyện trực tiếp.