Virtus's Reader

Chu Miểu Miểu từ thiên kim nhà giàu cao cao tại thượng thoắt cái rơi xuống thành người nghèo không xu dính túi, chênh lệch quá lớn vốn không chấp nhận nổi, cô ta khóc lóc đi tìm Tống Quán cầu giúp đỡ. Lúc này tuy Tống Quán đã ly hôn với Chu Văn Hi, nhưng dù sao cũng sống chung nhiều năm như thế, bà ta vẫn có tình cảm, bà ta không bàng quan đứng nhìn, chuyển mười triệu tệ từ trong tài khoản riêng của mình cho Chu Miểu Miểu, bảo cô ta về giúp Chu Văn Hi đút lót, còn giúp cô ta liên lạc với một luật sư nổi tiếng.

Chu Miểu Miểu lấy được tiền, sau đó tìm luật sư nói chuyện, biết lần này Chu Văn Hi chắc chắn sẽ ngồi tù, cùng lắm chỉ có thể giảm số năm xử phạt. Cô ta vừa nghĩ tốn nhiều tiền như thế còn phải ngồi tù, chi bằng để ông ta ở trong đó thêm vài năm cho rồi, dù sao ra ngoài cũng chỉ có thể đến nhờ vả ông bà nội ở quê, tiền của ông bà nội cũng lấy đi trả nợ hết rồi, gia đình nghèo túng xúm lại với nhau có ý nghĩa gì.

Sau khi cô ta khéo léo bày tỏ suy nghĩ này, biểu cảm của luật sư không hề thay đổi, mỉm cười đồng ý.

Chu Văn Hi ở trong tù vẫn không biết, đứa con gái mình thương nhất chỉ vì không nỡ chút tiền đó mà từ bỏ mình.

Lúc này, tình huống của Tạ Thanh cũng không tốt lắm.

Sau khi sự việc bại lộ, hình tượng mà bà ta vất vả kinh doanh những năm qua hủy sạch, ánh mắt chồng nhìn bà ta cũng thay đổi, còn đưa các con tới nhà ông bà nội, nói còn ở lại đây sẽ bị bà ta dạy hư. Công ty nhà họ Tạ phá sản, bà ta trở thành mục tiêu công kích, cha mẹ, em trai và người thân đều oán bà ta đã đành, còn kéo tới dựa dẫm bà ta, khiến văn phòng của bà ta ô uế ngột ngạt. Khi bà ta bị cảnh sát đưa đi điều tra, chồng không nói câu nào, bà ta bị giam trong tù nhiều ngày như vậy, ngoài người nghèo từng được bà ta cứu trợ, bạn bè thân thích không một ai tới thăm bà ta.

Cha mẹ và em trai tới cũng chỉ chỉ trích bà ta, hai ông bà muốn tìm người đưa bà ta ra, nhưng em trai bà ta đang cần một số tiền đầu tư, bây giờ chạy khắp nơi mượn tiền, không có tiền dư để giúp bà ta.

Sau khi hai nhà Chu Tạ sụp đổ, tâm trạng của Hàn Tú vô cùng phức tạp.

Đối với cha mẹ đã bán cô ấy đi, cô ấy rất căm hận, nhưng việc công ty hai nhà sụp đổ dẫn tới một lượng lớn nhân viên thất nghiệp, trong lòng cô ấy sảng khoái nhưng cũng hơi băn khoăn. Nhưng rất nhanh cô ấy đã không còn nhàn hạ suy nghĩ những chuyện được mất này, kỳ thi giữa kỳ sắp tới, việc makeup chụp ảnh với các tạp chí lớn lũ lượt kéo tới, ngày nào cô ấy cũng chạy hai đầu, bận tới choáng váng, thời gian ăn cơm uống nước cũng phải gom góp ra.

Việc học và sự nghiệp đều phát triển rất tốt, Hàn Tú bận rộn nhưng đồng thời cũng cảm thấy cực kỳ hài lòng. Điều may mắn nhất của cô ấy là dáng vẻ hiện giờ của cô ấy rất khác so với cấp ba, hơn nữa gần như ngày nào cũng trang điểm đổi tạo hình, ngoài giảng viên, xung quanh không có ai phát hiện cô chính là một trong những nhân vật chính xôn xao trên mạng. Ngay cả bạn cùng phòng cũng chỉ trêu chọc cô ấy cùng tên với nhân vật chính đó, hơn nữa ngũ quan hơi giống, sau khi bị cô ấy phủ nhận thì không có suy nghĩ tới phương diện đó nữa.

Cuộc sống của cô ấy vẫn phong phú mà tĩnh lặng, điều ngoài ý muốn duy nhất chính là Lâm Túc lại nhảy tới công ty người mẫu sở thuộc của cô ấy làm tổng tài, bây giờ cô cũng được coi là có người quen lãnh đạo rồi…

*

Sáng sớm, trong viện Xuân Thập, Ôn Cố và các thôn dân đang ăn bữa sáng, bữa sáng hôm nay là cháo thịt nạc trứng muối và bánh quẩy, sữa đậu nành, trứng chần. Cháu nấu rất nát, thịt được băm nhuyễn, hòa lẫn với gạo, vào miệng là tan. Bánh quẩy vừa thơm vừa giòn, nhúng chút tương đậu ngọt, có thể ăn một mạch mấy cái liền.

Trong thôn dân, chỉ có Đế Giang không thích ăn tương đậu ngọt, Ôn Cố đã chuẩn bị riêng một bát tương đậu mặn thêm xì dầu, giấm và hành băm, rắc chút tép ăn kèm với bánh quẩy cũng rất ngon.

Các thôn dân vừa ăn vừa nói chuyện, sau khi nhà họ Chu và nhà họ Tạ phá sản, họ đã không còn theo dõi tin tức của hai gia đình đó nữa, lực chú ý đều tập trạng tới mệnh cách và suy khí của Hàn Tú. Côn Bằng dùng bong bóng đi vào giấc mơ của đại sư hỏi thăm, lão hòa thượng đó cũng không biết có cách gì có thể giải quyết, chỉ nói tất cả tự có thiên ý.

Thứ như thiên ý là thứ mơ hồ nhất.

Đế Giang phì cười nói: “Hòa thượng đó không biết nên cố ý lấy lời này ra gạt người.”

“Con người luôn dính chiêu này.” Phu Gia lắc đầu nói: “Chúng ta cũng phải học một chút, sau này không thể quá thẳng thắn.”

“Chúng ta cũng không phải mở chùa, làng du lịch làm ra vẻ bí ẩn cái gì…” Ôn Cố cạn lời nhìn họ, hôm nay không biết vì sao khẩu vị của cô cực kỳ tốt, húp hết bát cháo còn ăn hai cái bánh quẩy, bụng vẫn thấy đói, lúc đang định múc thêm một bát cháo nữa, Hàn Tú tới, hơn nữa còn tới cùng Lâm Túc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!