Nhân viên trong thôn đều biết bây giờ hai người họ là đồng nghiệp, cho nên cũng không cảm thấy kỳ quái, ngược lại ánh mắt Xuân Thập nhìn họ hơi vi diệu.
Ôn Cố cực kỳ mẫn cảm với sự thay đổi ánh mắt của anh, lập tức phát giác ra: “Anh đang nghĩ gì?”
“Không có gì.” Xuân Thập thu hồi ánh nhìn, tâm trạng đột nhiên trở nên rất tốt, chủ động bóc trứng cho cô: “Ăn thêm chút nữa.”
Ôn Cố đang đói, cầm trứng luộc vô thức để bên miệng cắn một cái, lực chú ý lập tức tập trung vào chuyện khác: “Dạo gần đây hình như tôi cực kỳ dễ đói, không biết là chuyện gì, lúc đi ngủ còn dễ chuột rút.”
“Trưởng thôn, cô là phát tướng đó.” Côn Bằng thuận tay lột trứng, nhét vào trong miệng, lòng đỏ chín tám phần mềm mại đàn hồi, cảm giác cho vào miệng rất tuyệt: “Chuột rút dạ dày to, vấn đề thường thấy vào lúc dậy thì của trẻ vị thành niên con người.”
Ôn Cố ngập tràn chấm hỏi: “Không thể nào, tôi đã hơn hai mươi rồi, đâu ra kỳ thanh xuân…”
Kỳ Lân bỗng nhiên nhìn sang: “Quả thật trưởng thôn cao lên rồi.”
Ôn Cố: “?”
Tất Phương cũng đột nhiên lên tiếng: “Ngực cũng to lên.”
Ôn Cố: “???”
Ánh mắt của cả gian phòng đều lặng lẽ chuyển tới ngực của cô.
Ôn Cố ôm ngực: “Nhìn cái gì mà nhìn, không được giở trò lưu manh!
Nói xong, cô không nhịn được lặng lẽ sờ ngực của mình, A nhỏ ban đầu lại có độ cong căng đầy, áo ngực bình thường hơi hở lại chặt cứng….Đây là chuyện xảy ra khi nào, tại sao cô vẫn luôn không chú ý tới?
Ôn Cố ngơ ngác, rơi vào trong hồi ức rất lâu không thể hồi thần.
*
Các thôn dân của làng du lịch đột nhiên bắt đầu cực kỳ quan tâm chuyện trưởng thôn phát tướng, vây quanh cô hỏi một đống có không, căn dặn cô bổ sung dinh dưỡng thêm, cố gắng cao lên mười mấy hai mươi centimet, Xuân Thập còn lục ra thước cuộn từ trong ngăn kéo, nói từ hôm nay trở đi, phải ghi chép số liệu chiều cao cân nặng của cô.
Lâm Túc dở khóc dở cười: “Các người cũng khoa trương quá, người bình thường qua hai mươi đã rất khó cao lên nữa rồi, đặc biệt con gái dậy thì khá sớm, cùng lắm hai ba centimet…”
Phu Gia lắc lắc ngón tay: “Nói sai rồi, nhớ năm đó lúc tôi hơn hai mươi, mỗi ngày mỗi khác, cao rất nhanh.”
Ánh mắt Lâm Túc kinh ngạc: “Tôi luôn tưởng anh chỉ mới ngoài hai mươi…”
Khóe môi Phu Gia cong lên, đôi mắt to xinh đẹp cười thành hình lưỡi liềm, bên mang tai rũ xuống một lọn tóc trắng: “Ha ha, cậu nhóc thật biết nói chuyện.”
Lâm Túc cảm thấy rất quái dị, rõ ràng trông Phu Gia còn trẻ hơn anh ta mấy tuổi, thế mà lại gọi anh ta là cậu nhóc: “Mạo muội hỏi chút, anh sinh năm nào?”
“Năm nào?” Phu Gia nghiêm túc suy nghĩ, qua loa nói: “Không nhớ rõ, haiz, lớn tuổi rồi nên đầu óc không minh mẫn nữa.”
“…” Nỗi kinh ngạc trong mắt Lâm Túc lập tức biến thành hồ nghi, hình như anh ta bị trêu chọc?
Phía khác, các thôn dân nhiệt tình như lửa, Ôn Cố yếu không chống lại mạnh, chỉ đành cứng da đầu tháo giày dán vào tường đứng thẳng, mặc cho Xuân Thập kéo thước cuộn tới đỉnh đầu mình đo lường. Lúc cô tốt nghiệp cấp hai, chiều cao khi kiểm tra sức khỏe là 1m6, sau đó chưa từng cao lên thêm, cho tới khi vào đại học, vẫn là chân trần 1m6, ngoài Bạch Trạch lùn ra, trong đám thôn dân thần thú khác đều cao hơn cô không ít, lúc này vây quanh cô, ánh sáng đều bị che khuất.
Xuân Thập kéo thước dây tới độ dài bằng với chiều cao của Ôn Cố, so sánh tỉ mỉ, báo số: “1m63.”
Ôn Cố ngẩn người: “Không đo sai?”
Xuân Thập chậc một tiếng: “Tôi sẽ mắc sai lầm cấp thấp như vậy sao?”
Đế Giang làm khán giả vây xem lên tiếng: “Là 1m63, tôi cũng nhìn thấy.”
“Trưởng thôn cao lên 3cm.” Côn Bằng vui vẻ nói: “Hay là nấu một bàn đồ ăn chúc mừng?”
“Phiền chết đi được, anh đừng chắn ở đây che mất tầm mắt của tôi.” Bạch Trạch đẩy anh ấy một cái, ngẩng đầu nhón chân nhìn con số trên thước dây, vẻ mặt hơi ấm ức: “Sao ngay cả trưởng thôn cũng lớn nhanh hơn tôi?”
Tất Phương khoanh hai tay trước ngực, cúi đầu nhìn cậu ấy, nghiêm túc nói: “Nghe nói có loại bệnh tên là chứng người lùn, liệu cậu có bị bệnh không?”
Bạch Trạch: “…”
Ôn Cố mang giày lại, hơi ngơ ngác, tại sao cô lại đột nhiên cao? Dạo gần đây cũng không làm chuyện gì đặc biệt, mỗi ngày bận tới bận lui trong thôn…lẽ nào là vì dạ dày to lên?
Nghĩ một lúc không cho ra được kết quả, cô dứt khoát không nghĩ nữa, mặc kệ như thế nào, cao là chuyện tốt.
Các thôn dân rộn rã hi hi ha ha một lúc rồi đi làm việc, bỏ lại Xuân Thập, Ôn Cố tiếp tục tiếp đón Lâm Túc, Hàn Tú.
Khoảng thời gian trước, Lâm Túc và Quý Thịnh đã sống ở làng du lịch trong khoảng thời gian khá dài, càng sống càng cảm thấy nơi này tốt, nếu không phải vì công việc không thể không rời khỏi, anh ta rất muốn sống mãi ở đây. Để tiện tới làng du lịch, còn có nỗi nhung nhớ kiều diễm không nói rõ được từ sâu đáy lòng, anh ta quay về nhà tiếp tay công ty giải trí ở Hải Thành, trùng hợp chính là công ty mà Hàn Tú ký hợp đồng.