Virtus's Reader

Hôm nay Lâm Túc tới thôn ngoài ăn cơm ké, còn có một mục đích, anh ta định thương lượng với Ôn Cố đầu tư vào làng du lịch. Ở đây gần nửa tháng, anh ta vô cùng hiểu rõ tình hình kinh doanh ở đây, thôn này rất có tiềm lực, lưu lượng khách hiện tại vĩnh viễn chưa đạt tới cực hạn, chỉ cần có đủ tiền phát triển thôn lên, tuyệt đối có thể tạo ra một hạng mục du lịch cấp quốc gia. Nhân bây giờ còn chưa có nhà đầu tư nhắm vào đây, anh ta phải giành lấy cơ hội này trước.

Ôn Cố vừa nghe mục đích của anh ta, gần như không hề do dự nói: “Không thành vấn đề, chỉ cần anh không can dự vào các quyết sách và hướng phát triển trong nội bộ thôn chúng tôi là được.”

Đại lão dâng tiền tới cửa, đương nhiên cô sẽ không từ chối.

Lâm Túc trầm ngâm một lúc nói: “Trừ phi có quyết sạch cực kỳ to lớn, ngoài ra tôi sẽ không xen vào. Phải rồi còn có một điểm, tôi hi vọng sau này trong thôn đừng nhận đầu tư của nhà đầu tư khác nữa.”

Ôn Cố khẽ nhíu mày, suy nghĩ nói: “Anh định đầu tư bao nhiêu?”

“Ít nhất là ba trăm triệu tệ, sau đó xem tình hình cân nhắc tăng thêm.” Lâm Túc không chớp mắt, ung dung nói ra một con số kinh người.

Ôn Cố ngơ một lúc, trước đó còn cảm thấy Quý Thịnh đầu tư một triệu tệ là rất nhiều, lúc này so sánh, một triệu tệ lập tức trở nên bé tí ti. Cô chần chừ một lúc: “Hình như làng du lịch chúng tôi không tiêu nhiều tiền như thế…”

Lâm Túc khẳng định nói: “Sẽ dùng tới, làng du lịch còn có không gian phát triển rất lớn.”

Ôn Cố nghĩ ngợi một chút: “Vậy được, cứ quyết như vậy đi.”

Hai bên bàn xong chuyện công việc, thời gian đã không còn sớm, Ôn Cố đến nhà hàng làm việc, Xuân Thập ra đồng làm việc, còn lại Hàn Tú và Lâm Túc ở trong viện không có gì làm.

Hàn Tú đối diện với ông chủ mới nhậm chức vẫn có hơi căng thẳng, vắt hết óc tìm chủ đề thích hợp nói chuyện để bầu không khí đỡ ngại ngùng. Trong lòng Lâm Túc có quỷ, người luôn giỏi nói chuyện giống như ngậm hồ lô trong miệng, hỏi một câu đáp một câu.

Hàn Tú thấy dường như anh ta không thích nói chuyện, bèn đề nghị đi dạo trong thôn.

Lâm Túc gật đầu, đội mũ, đeo kính râm đi ra khỏi viện. Thực tế trước đây anh ta đã dạo làng du lịch tới quen thuộc rồi, mỗi ngóc ngách đều đi qua không chỉ một lần, nhưng đi dạo cùng con gái là lần đầu tiên, cảm giác rất mới lạ.

Hai người dạo tới tiệm cá sống của Tất Phương, xếp hàng gọi một phần cá hồi thái mỏng. Thịt cá tươi béo, trên bề mặt rắc bột mù tạc li ti, chấm chút tương hoặc sốt salad ăn, mùi vị cực kỳ ngon. Tất Phương nể tình là người quen nên tặng hai người họ một đầu cá và đuôi cá tươi, hai bộ phận này chị ấy đều rất thích ăn.

Hàn Tú và Lâm Túc không đụng tới đầu cá và đuôi cá sống, tuy không có mùi tanh nhưng trông vẫn rất khó nuốt, gánh ánh nhìn nhiệt tình thường xuyên quét tới của Tất Phương, hai người họ vội ăn xong cá lát rồi chuồn. Rời khỏi cửa hàng cá sống, họ đi tới cửa hàng nước ép, mỗi người gọi một ly nước ép anh đào, sau đó vừa uống vừa đi khắp nơi.

Hai người đều là giấy trắng chưa từng yêu đương, hoàn toàn không ý thức được kiểu tương tác như thế này giống như một cặp tình nhân vừa xác lập quan hệ chưa lâu, ngượng ngùng lại ngọt ngào.

Nỗi kiều diễm trong lòng Lâm Túc ngày càng mãnh liệt, tâm trạng vui vẻ gần như không thể khống chế, anh ta biết rõ trạng thái của mình không đúng lắm nhưng anh ta hoàn toàn không muốn khắc chế niềm vui trong lòng. Anh ta thích Hàn Tú, cũng thích cảm giác khi ở bên cô ấy.

Còn trưởng thôn…anh ta cũng rất thích, nhưng hai kiểu thích này không giống, một cái là đối với bạn bè, một cái là đối với người thương, anh ta phân biệt rất rõ.

*

Đêm khuya, Ôn Cố tắm rửa nằm vào chăn ngủ, đầu vừa dán lên gối, cơn buồn ngủ đã che lấp cô. Dạo gần đây không chỉ dạ dày lớn lên, cô còn hơi thèm ngủ, nếu không phải luôn độc thân, bản thân cô cũng nghi ngờ có phải đã mang thai rồi không.

Ngủ chưa được lâu, Ôn Cố trở người, một cảm giác mệt mỏi đột nhiên ập tới từ sâu trong cơ thể dâng lên, cô vô thức nhíu mày, con ngươi dưới mí mắt lăn qua lăn lại. Cô muốn thoát khỏi giấc mộng thế nhưng mí mắt lại tựa như nặng nghìn cân không thể nhúc nhích.

Trong tầm nhìn đen thui bỗng nhiên xuất hiện một cây đại thụ che trời, cô ngẩng đầu lên, phát hiện cái cây này vô cùng quen mắt, cô mơ màng nghĩ một lúc, cuối cùng nhớ ra đây là Huyết Ngô Đồng ở núi sau. Cô chậm rãi tới gần Huyết Ngô Đồng, đi tới dưới gốc cây, ma sai quỷ khiến vươn tay dán lên.

Khoảnh khắc lòng bàn tay chạm tới thân cây, cảm giác mệt mỏi trong cơ thể dường như yếu đi một chút, cô không nhịn được dán tay còn lại lên, cả người ôm lấy thân cây của Huyết Ngô Đồng, vô số điểm sáng lấp lánh từ trong thân cây bay ra, tan vào cơ thể của cô, xua tan đi từng chút mệt mỏi cho cô.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!