Quá trình này kéo dài khá lâu, Ôn Cố nhìn thân cây của Huyết Ngô Đồng dần mất đi màu sắc, lá non trên tán cây rơi xuống từng phiến, cô ý thức được hành vi của mình đã mang tới phiền phức lớn cho núi Ngô Đồng, muốn thu hai tay lại, nhưng làm sao cũng không nhúc nhích được, giống như bị dính lên thân cây.
Huyết Ngô Đồng ngày càng khô héo, trạng thái còn tệ hơn lúc lần đầu tiên cô nhìn thấy nó, thân cây khô quắc tựa như sẽ gãy bất cứ lúc nào.
Ôn Cố vẫn không thể thoát khỏi giấc mộng, cô hét to lên: “Có ai không? Xuân Thập? Có thể nghe thấy giọng của tôi không?”
Ngay sau đó, một bóng dáng quen thuộc bỗng nhiên từ trong bóng tối không nhìn thấy giới tuyến chạy ra, nắm lấy cô, tách cô từ trên thân cây ra: “Thập Nhất, đã xảy ra chuyện gì?”
Không còn Huyết Ngô Đồng, Ôn Cố lần nữa cảm nhận được cảm giác mệt mỏi vô lực, cô không nói nên lời, dựa lên người Xuân Thập giống như không xương. Vừa dựa lên, cô phát giác được từng tia sức mạnh ấm áp từ trên người Xuân Thập truyền tới, vô thức giang cánh tay ra ôm anh, dính chặt vào lồng ngực của anh, rút lấy sức mạnh.
Xuân Thập cúi đầu nhìn cô, vẻ mặt hơi cứng đờ, rạng đỏ từ cổ chạy dọc tới chóp tai, thế nhưng cảm xúc xấu hổ vẫn chưa tới đỉnh, cơn đau thấu tim đã khiến anh tái mặt.
Cảm thấy sức mạnh trong cơ thể bị rút đi từng chút một, trong lòng anh dâng lên nỗi sợ hãi đã lâu chưa gặp: “Cô lại muốn mất tích?”
Nhiều năm trước, anh vốn có thể hóa hình, chỉ vì phượng hoàng đã rút linh lực của núi Ngô Đồng gần như khô cạn, khiến anh muộn gần hai nghìn năm mới hóa hình thành công. Trong khoảng thời gian dài đó, cô mất tăm mất tích, tình huống hiện tại gần như y hệt với khi đó, cô lại muốn chạy đi đâu?
Ôn Cố ra sức ngẩng đầu: “Anh buông tôi ra, tôi không nhúc nhích nổi.”
Còn ôm nữa, tu vi năm trăm năm nay của Xuân Thập đoán chừng sẽ tan hết, lại phải về trong sơn mạch vất vả tu luyện.
Lúc này Xuân Thập mới chú ý tới trạng thái khác lạ của cô, trên mặt lại có lông vũ màu vàng như ẩn như hiện.
“Có phải cô sắp hóa hình rồi không?” Xuân Thập hơi sốt ruột, ôm ngang cô lên, định đưa cô đến núi sau.
Vừa đi ra khỏi cửa, đã thấy Phu Gia đi tới: “Yo, trưởng thôn làm sao vậy?”
Xuân Thập không có thời gian nghĩ nửa đêm anh ta chạy tới đây làm gì, cũng không có thời gian giải thích với anh ta, đang muốn vòng khỏi anh ta đi từ cửa sau, Phu Gia đột nhiên đưa một lọ nhỏ: “Đút cho cô ấy uống một lọ, chắc có thể giúp ôn hòa một chút.”
Xuân Thập khựng bước, không nói hai lời vặn nắp lọ đẩy miệng lọ tới môi Ôn Cố, bóp cằm của cô rót thuốc vào.
Uống thuốc chưa được lâu, cảm giác mệt mỏi trên người Ôn Cố đã biến mất, Xuân Thập cũng miễn cưỡng giữ được tu vi.
Ôn Cố mở mắt, mơ màng một lúc: “Tôi bị sao vậy?”
Xuân Thập còn muốn hỏi cô, thấy bộ dạng không hề biết gì của cô suýt chút tức chết.
Phu Gia lại mơ hồ đoán được một chút: “Có thể huyết mạch phượng hoàng của cô sắp thức tỉnh rồi, nhưng quá trình thức tỉnh cần một lượng lớn linh lực chống đỡ, hiện giờ e là chúng ta không thể cung cấp nổi.”
Ôn Cố lập tức lo lắng nói: “Vậy phải làm sao? Nếu lần sau tôi vẫn giống như hôm nay, liệu núi Ngô Đồng có bị tôi hủy không?”
“Cô mang số thuốc này theo bên người.” Phu Gia ném cho cô vài lọ nhỏ: “Cảm thấy không đúng thì uống một lọ, có công hiệu tạm điều hòa, nhưng cũng không áp chế được bao lâu, chúng ta phải nhanh chóng nghĩ cách.”
Cất thuốc bên mình xong, Ôn Cố vô cùng lo lắng, nghĩ tới Huyết Ngô Đồng khó khăn lắm mới chăm tốt đã bị mình hút thành gỗ khô trong chớp mắt, cô không nhịn được thở dài, một sợi hỏa diễm nóng ran theo hơi thở của cô phun lên đất, thiêu cháy một cái hố nhỏ đen thui trên mặt đất.
Ôn Cố: “…”
Vừa nãy là gì vậy?
*
Đêm nay, Ôn Cố ngủ không ngon lắm.
Huyết mạch phượng hoàng thức tỉnh đã mang tới phiền phức cực lớn cho cô, không nói chuyện đang nói chuyện đột nhiên phun ra lửa, chỉ nói chuyện nửa đêm ngủ đang ngon giấc lại bị nóng tỉnh, sau đó phát hiện trên chăn đệm cháy mấy cái lỗ, cô thực sự không thể tiếp tục an tâm ngủ, trong mơ mơ màng màng, nằm mơ toàn là cảnh đáng sợ lửa cháy giường sập, toàn thân bị lửa bao bọc.
Ngủ rồi tỉnh ngủ rồi tỉnh cả đêm, ngày hôm sau, Ôn Cố đã ngủ quên, khi cô mang quần thâm mắt xuất hiện trong viện của Xuân Thập, các thôn dân đã đi làm rồi, chỉ còn Xuân Thập và Bạch Trạch còn ở trong viện rửa bát, công việc rửa bát sau khi ăn luôn do hai người họ phụ trách.
“Mọi người đều ăn rồi?” Ôn Cố đi tới nhìn bát đũa chất đống trong chậu: “Bữa sáng ai nấu?”
Xuân Thập đặt bát đã rửa xong vào trong một chậu nước sạch, không quá vui vẻ nói: “Đầu của cô bị đốt hỏng rồi? Ngoài tôi ra còn có ai, đám già yếu bệnh tật đó có thể trông cậy chắc?”
Bạch Trạch quay đầu nhìn anh, sầm mặt hỏi: “Anh nói ai tật?”
Mấy hôm trước không biết Kỳ Lân đọc được tin tức ở đâu, lúc ăn cơm tán gẫu trên bàn ăn, nói con người kỳ quái thật, chiều cao quá lùn cũng quy vào trong tàn tật. Dạo gần đây Bạch Trạch khá nhạy cảm với vấn đề chiều cao, lặng lẽ ghi trong lòng. Lúc này vừa nghe tới chữ tật, lập tức phản ứng có điều kiện nghĩ tới mình.