Virtus's Reader

Xuân Thập thấy sắc mặt cậu ấy không đúng, nhìn trong chậu còn một nửa bát đũa, lập tức nói: “Đương nhiên là Côn Bằng, không phải anh ta não tàn sao?”

Bạch Trạch khựng lại, độ cong khóe miệng hơi dương lên, gật đầu tán đồng nói: “Đương nhiên là não tàn.”

Ôn Cố: “…”

Ôn Cố quay người vào bếp, vừa vào cửa đã ngửi được một mùi thơm, trong nồi còn đang ủ cháo và đồ ăn kèm, hiển nhiên là để phần cô.

Ăn xong bữa sáng, Ôn Cố bỗng nhiên cảm thấy hơi buồn ngủ, lập tức lấy thuốc Phu Gia đưa uống một lọ, cảm giác buồn ngủ và mệt mỏi lập tức lui đi. Cô vẫn còn sợ hãi bỏ hết toàn bộ thuốc còn lại vào trong túi tiện lấy ra nhất, thứ này có được không vậy, lẽ nào phải một ngày ba bữa uống đúng buổi, uống cả đời?

Nghĩ tới đây, cô lại muốn thở dài, miệng vừa há đã cảm nhận được một luồng nhiệt nóng từ trong cuống họng dâng lên, cô lập tức phản ứng lại, nhanh chóng ngậm miệng, nín dòng nóng đó lại, suýt chút ngạt thở.

*

Buổi trưa khi các thôn dân quay về nghỉ ngơi, Ôn Cố nói chuyện này với mọi người, khi biết Huyết Ngô Đồng khó khăn lắm mới sống lại lại khô héo, các thôn dân phản ứng khác nhau.

Kỳ Lân vuốt râu tỏ vẻ hơi lo lắng: “Vậy chúng ta phải nhanh chóng tìm thêm một số người có duyên tới, trưởng thôn, có lẽ kỳ bình cảnh của cô đã đột phá rồi?”

Ôn Cố gật đầu, tối qua sau khi hấp thụ linh lực trên người Xuân Thập và Huyết Ngô Đồng, cô cảm nhận rõ ràng được tu vi của mình tăng lên rất nhiều, nhưng vẫn vĩnh viễn không đủ, cô cần nhiều linh khí hơn.

Tất Phương xoa nắm tay nói: “Vậy bây giờ bắt đầu chọn đi.”

Đế Giang bình tĩnh nói: “Đừng vội đã, chúng ta phải lên kế hoạch đàng hoàng, đề phòng làm nhiều ít công.”

“Không sai, tình hình hiện giờ của trưởng thôn có thể hấp thụ linh khí không vẫn là một vấn đề.” Phu Gia nói: “Tôi dùng thuốc tạm thời áp chế huyết mạch, một khi có linh khí chạm vào huyết mạch của cô ấy, thuốc sẽ mất đi hiệu lực, tới lúc đó nếu trưởng thôn không khống chế được bản thân, rất có thể sẽ hút khô cả núi Ngô Đồng.”

Các thôn dân lập tức trầm mặc, sự việc liên quan tới sự tồn vong của núi Ngô Đồng, không ai dám mạo hiểm.

Côn Bằng đang bắt một con cá mặn gặm khô, vẻ mặt ung dung tùy ý, không hề quan tâm nói: “Ây ya, có gì đáng lo đâu, không phải Chúc Long còn ngủ sao, trưởng thôn đi hút linh khí của hắn, kích cỡ của hắn to như thế, chắc linh khí rất dồi dào, chắc là đủ.”

Ôn Cố: “…”

Nếu nói kích cỡ, rõ ràng Côn Bằng to nhất, ánh mắt của Ôn Cố lặng lẽ rơi lên người anh ấy, nhìn chằm chằm.

Côn Bằng lập tức lạnh sống lưng, giật mình đã nói sai, cười ngượng nói: “Ha ha ha, trưởng thôn cô đừng tin là thật, tôi đùa thôi, việc này đâu thể nhìn vào kích cỡ, linh lực của Bạch Trạch còn thâm hậu hơn tôi.”

Bạch Trạch: “…”

Vây lại thảo luận cả buổi trưa, cuối cùng cũng không nghĩ ra phương án hay gì. Ôn Cố chỉ đành bảo Phu Gia chuẩn bị thêm thuốc cho mình, có thể áp chế thì áp chế trước đã, đi bước nào tính bước đó.

*

Tạm thời gác chuyện phiền não sang một bên, Ôn Cố vội tìm Lý Ý liên hệ đội thi công.

Lâm Túc đầu tư ba trăm triệu cho làng du lịch, còn kèm theo một kiến trúc sư cho cô, chính là người tên Lý Ý này, nói là nhân tài cao cấp trong ngành, có vấn đề ở phương diện thiết kế cứ việc tìm anh ta là được. Vốn dĩ Ôn Cố còn lo nhiều tiền như thế không có chỗ tiêu, nào ngờ Lý Ý tới ngày thứ hai đã lấy bản thảo thiết kế tìm tới cho cô xem, thuê đất rừng, lan can chống trộm tia hồng ngoại, sơn trang nghỉ dưỡng, thang máy ngắm cảnh, cáp treo gì đó…mua sắm các thiết bị linh tinh và bố trí cảnh quan, sơ bộ dự toán ít nhất hơn hai trăm triệu.

Ba trăm triệu lập tức bay đi ba phần tư, Ôn Cố lại bắt đầu lo không đủ tiền tiêu, nhưng cô xem bản thiết kế của Lý Ý, cảm thấy dựa theo cách làm của anh ta rất tốt, cắn răng đồng ý. Ôn Cố dành thời gian chạy vào nội thành làm thủ tục thầu đất núi, rừng núi xung quanh làng du lịch cực kỳ nhiều, ngoài núi sau vốn thuộc về thôn họ ra, ba trăm mẫu đất rừng khác đều thuộc chính phủ thành phố quản lý.

Cục đất đai vốn cũng từng muốn cho thuê miếng đất rừng này đi, trồng cây ăn quả gì đó, nhưng không ai ngó ngàng, tự trồng lại quá dày vò, sau đó dẹp bỏ tâm tư không quản nữa. Bây giờ Ôn Cố chủ động tìm tới thuê, người trong cục đất đai cười không khép được miệng, không nói hai lời phê duyệt cho cô.

Có đất, tiếp theo dễ làm rồi.

Đội thi công mà Lý Ý liên hệ đã tới thôn, Ôn Cố thương lượng với người phụ trách đội thi công một chút, hi vọng họ có thể tu sửa thôn xong trước mùa du lịch, sau đó mới làm tới bên đất rừng kia, cố hết sức đừng ảnh hưởng việc vui chơi của du khách.

Người phụ trách đội thi công bày tỏ không thành vấn đề, cầm bản vẽ trao đổi với Lý Ý xong thì bắt đầu khởi công.

Đội thi công mà người chuyên nghiệp tìm khác biệt hẳn, hiệu suất cao hơn đội thi công trước nhiều, hơn nữa vô cùng lưu loát.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!