Virtus's Reader

Phong cách tổng thể của thôn không đổi, vẫn duy trì phong cách thôn cổ như trước, chỉ là làm một số thay đổi trên nền tảng vốn có. Bên trong tất cả căn phòng đều tiến hành tu sửa, chia làm mặt đất và lòng đất, tiện cho du khách đỗ xe; bố trí thêm tám chiếc xe ngắm cảnh, du khách đi bộ mệt có thể ngồi xe du lịch miễn phí; cả thôn bao gồm ba trăm mẫu đất rừng kia đều lắp lan can chống trộm tia hồng ngoại, Lý Ý đặc biệt tìm lan can định chế do công xưởng làm, bề ngoài trông vô cùng đơn giản, cũ kỹ, rất khớp với phong cách của thôn cổ, nhưng trên thực tế vô cùng thông minh, một khi có người vượt qua từ trên lan can, sẽ khởi động cảnh báo phòng trộm và tự động truyền thông tin kẻ xâm nhập tới trung tâm khống chế.

Chỉ tốn ba ngày, đội thi công đã cải tạo thôn xong, chuyển sang lên núi xây dựng sơn trang và tửu trang. Dựa theo yêu cầu của Lý Ý, sơn trang thi công theo tiêu chuẩn khách sạn sáu sao, cộng thêm thang máy ngắm cảnh và cáp treo giữa núi, thời gian thi công kéo dài gần một tháng.

Lượng du khách của làng du lịch ngày một nhiều, số lượng nhân viên cũng tăng dần lên. Sau hai lần tu sửa, Ôn Cố lại tuyển một tốp nhân viên, đội ngũ nhân viên con người ngày càng đông, các thôn dân bản địa đều thành tiền bối, việc dần ít đi rất nhiều, thi thoảng mở miệng chỉ huy là được.

Sau một tháng, khu vườn mới của làng du lịch Thần Thú chính thức mở cửa. Diện tích khu vườn mới rộng rãi, các du khách ra vào đều dựa vào xe ngắm cảnh và cáp treo, hai tòa sơn trang được tu sửa vô cùng xa hoa, đương nhiên giá ở cũng vô cùng đẹp, vào ở một đêm thấp nhất tám nghìn tệ. Mức giá này phần lớn du khách đều không với tới, nhưng làng du lịch không thiếu du khách giàu có, mở cửa chưa tới một buổi, hai tòa sơn trang đã đầy ắp, những phú bà thuê phòng dài hạn trong thôn kéo nhau chuyển chỗ, bao trọn sơn trang bằng tốc độ ánh sáng.

Mỗi ngày Ôn Cố bận tới bận lui, nếu không phải tối nào ngủ cũng đốt một bộ chăn đệm, suýt chút quên chuyện thức tỉnh huyết mạch ra sau đầu.

Tối cuối tuần, khi cô định uống thuốc thì phát hiện trong túi rỗng tuếch, thế là đi tìm Phu Gia lấy thuốc, vừa ra cửa đã thấy Hàn Tú và Lâm Túc ngồi trên nhánh cây đối diện ngắm sao, cũng không biết họ bắt đầu thân thiết như vậy từ khi nào. Cô do dự một lúc không đi lên làm phiền, mệnh cách của Hàn Tú không tốt, Lâm Túc biết, như thế vẫn nguyện ý ở bên cạnh cô ấy, chắc là yêu thật lòng, cô không tới phá đám nữa.

Đang nghĩ, cảm giác đau đớn bỗng nhiên ập tới từ lồng ngực truyền tới, trước mắt Ôn Cố tối lại, lập tức vịn vào tường viện bên cạnh.

Cơn đau thâm nhập xương tủy ấp ủ từng đợt, tựa như có người đang nắm một con dao chặt xương đâm vào ngực cô, sau đó khuấy đảo. Ôn Cố đau tới mức hai mắt mê man, chậm rãi ngồi thụp xuống, cuối cùng hai người ngắm sao ở đối diện cũng chú ý tới cô, lập tức leo xuống cây chạy tới.

Hàn Tú đỡ Ôn Cố, lo lắng hỏi: “Trưởng thôn, chị làm sao vậy?”

Khoảnh khắc chạm vào cơ thể, điểm sáng hỗn độn không rõ từ trong cơ thể Hàn Tú bay ra, tan vào trong da Ôn Cố, cảm giác đau đớn của cô lập tức giảm nhẹ rất nhiều, nhưng vẫn không thể khống chế được bản thân, cả người dựa lên tường viện, khó mà động đậy. Mà Hàn Tú đang đỡ cô cũng giống như linh hồn xuất khiếu, hai mắt vô thần, sắc mặt tái nhợt.

Lâm Túc lập tức phát hiện dị trạng của Hàn Tú, anh ta muốn tách hai người ra, kết quả vừa tới gần đã bị một làn sóng nhiệt đẩy ra, đồng thời, Xuân Thập từ trong viện chạy ra, kéo cánh tay của Ôn Cố, bồng cô đi.

Tuy động tác của Xuân Thập rất nhanh, Lâm Túc vẫn nhìn thấy chính diện của Ôn Cố. Cái nhìn thoáng qua đó khiến anh ta vô cùng chấn kinh, hình như trên da của trưởng thôn mọc lông vũ?

Lâm Túc kinh nghi bất định, xoay người đỡ Hàn Tú lên: “Vừa nãy xảy ra chuyện gì?”

Lúc này trên trán Hàn Tú đổ đầy mồ hôi lạnh, môi trắng dọa người, may mà hai mắt đã khôi phục thần thái: “Em cũng không biết, vừa nãy lúc chạm vào trưởng thôn, hình như em đã rơi vào một trạng thái rất kỳ quái…Nói ra có thể anh không tin…vừa nãy linh hồn của em bay lên, sau đó nhìn thấy rất nhiều điểm sáng nhỏ lốm đốm từ trong cơ thể của em bay ra, bay lên người trưởng thôn, khi đó em tưởng mình sắp chết rồi, kết quả đột nhiên bị một lực hấp dẫn bắt về, giống như nằm mơ vậy…

Lâm Túc nghe xong khẽ nhíu mày: “Đi, anh lái xe đưa em tới bệnh viện kiểm tra một chút, lỡ như có vấn đề thì điều trị kịp thời.”

“Không cần, bây giờ em rất ổn, rất khỏe, cảm thấy thần thanh khí sảng.” Hàn Tú lau mồ hôi: “Hơn nữa muộn như thế, cấp cứu cũng không tra ra gì. Ngược lại là trưởng thôn, chị ấy mới nên đến bệnh viện…Ể, trưởng thôn đi đâu rồi?”

Lâm Túc: “Được Xuân Thập đưa đi rồi.”

Xuân Thập bồng Ôn Cố chạy tới chỗ Phu Gia, không kịp gõ cửa trực tiếp đá một cước, quát to: “Phu Gia, mau lấy thuốc!”

Anh một tay dán chặt lên cánh tay của Ôn Cố, không ngừng đưa linh lực tới, giảm nhẹ nỗi đau đớn của cô.

Khi Phu Gia vội vã lấy thuốc ra chuẩn bị cho Ôn Cố uống, nhìn thấy thân ảnh của anh đã gần tới trạng thái bán trong suốt: “Cậu mau buông tay!”

Xuân Thập mắt điếc tai ngơ, giành lấy thuốc rót vào trong miệng Ôn Cố, miệng lọ vừa tới gần bên môi cô, một đám lửa nóng hực bỗng nhiên cuộn lên, lửa đón gió mà lớn, nhanh chóng cháy thành lửa lớn, bao bọc chặt chẽ Ôn Cố ở bên trong, tựa như một quả trứng lửa khổng lồ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!