Virtus's Reader

Lần này động tĩnh do Ôn Cố gây nên vô cùng lớn, lửa cháy hừng hực chiếu sáng cả vùng trời đêm, thôn sáng như ban ngày, nhiệt độ cực cao, tuy thời gian kéo dài rất ngắn ngủi nhưng vẫn thu hút sự chú ý của phần lớn du khách thức khuya. Có người lập tức báo phòng cháy chữa cháy, có người kinh hoảng mặc đồ ngủ chạy vào viện, còn có người chụp khoảnh khắc đó đăng lên mạng cầu cứu…sự việc nhanh chóng lên men truyền ra ngoài.

Hàn Tú và Lâm Túc dựa theo hướng ánh lửa tìm tới chỗ ở của Phu Gia, khi đó Ôn Cố đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn một quả trứng vàng to bằng vali 20 tấc ở tại chỗ, Xuân Thập đang nhìn trứng ngẩn ngơ, Phu Gia cũng mang dáng vẻ chưa hồi thần, trên người hai người đều có dấu vết bị lửa liếm qua, lúc này mái tóc dài thẳng màu trắng của Phu Gia trở nên vừa xoăn vừa xù, giống như đã tạo mẫu mới, khỏi phải nói, rất đẹp.

“Trưởng thôn đâu, chị ấy như thế nào rồi? Có cần đưa đi cấp cứu không?” Hàn Tú đi vào viện, nhìn quả trứng vàng to tướng kia, nghi vấn trong đầu quá nhiều, nhất thời không biết hỏi từ đâu: “A, đúng rồi, ánh lửa vừa nãy là chuyện gì vậy? Tôi thấy rất nhiều người chạy ra xem, mọi người đều rất hoảng sợ…”

Xuân Thập không quan tâm cô ấy, anh nhíu mày, bỗng dưng giơ tay lên đặt lên vỏ trứng vàng rực, đầu ngón tay nhẹ nhàng nhấn một cái, trứng vàng khẽ lảo đảo, trông vô cùng ngốc nghếch. Ngoài thể hình khá to, màu sắc khá đặc biệt, trông không khác gì trứng gà trứng vịt bình thường.

Phu Gia ở một bên nhìn tới suýt chút đổ mồ hôi lạnh: “Cậu cẩn thận một chút, đừng đập vỡ.”

“Sao lại biến thành trứng…” Xuân Thập nhẹ giọng lẩm bẩm, cẩn thận ôm trứng vào lòng bảo vệ đề phòng nó lăn đi, lúc lòng bàn tay áp lên vỏ trứng, anh kinh ngạc: “Ấm.”

“Trứng vừa sinh đương nhiên có nhiệt độ rồi…” Phu Gia nói xong, bản thân cũng cảm thấy nghe có hơi kỳ lạ, vẻ mặt vi diệu khựng lại một chút rồi nói tiếp: “Hình như phải giữ nhiệt độ cố định của vỏ trứng, giống như gà mẹ ấp trứng giữ ấm vậy, bên trong…Ừm, gà con mới có thể bình an phá vỏ ra đời.”

Xuân Thập thầm nghĩ chuyện này rất đơn giản, bỏ trứng vào trong phòng ấm là được, hoặc trong lán cố định nhiệt cũng được. Có chủ ý, anh ôm trứng chuẩn bị rời khỏi: “Vậy tôi tìm cái phòng ấm cho cô ấy.”

Hỏi nhưng không nhận được câu trả lời, Hàn Tú ngượng ngập đứng một bên cùng Lâm Túc, nghe thấy cuộc đối thoại giữa Xuân Thập và Phu Gia, hai người nhìn nhau, không nhịn được lên tiếng nhắc nhở: “Cái đó, bỏ vào phòng ấm không được, có thể mua một cái máy ấp trứng chuyên nghiệp.”

Bây giờ trên thị trường có rất nhiều máy ấp trứng, không chỉ tốc độ ấp trứng nhanh, hơn nữa còn rất an tâm, không cần trông coi mọi lục đã có thể thành công ấp ra gà con vịt con, còn tận chức hơn gà mái, trại chăn nuôi gia cầm đều thích dùng. Thể hình to như quả trứng vàng này, có thể chuyên môn đặc một cái máy ấp trứng phù hợp.

Lần đầu tiên Xuân Thập nghe nói có thứ như máy ấp trứng, dừng bước hỏi: “Đặt làm ở đâu?”

Dưới ánh trăng mờ ảo, da của Xuân Thập hiện ra một cảm giác nhựa bán trong suốt, trước đó ngược sáng không nhìn rõ lắm, lúc này đón sáng liền lộ ra vô cùng triệt để, nhìn thoáng qua giống như một người giả làm từ nhựa bán trong suốt màu trắng sữa. Ánh trăng thanh lạnh xuyên qua từ trên người anh, khiến người ta khiếp sợ giống như ánh mắt của anh, giống như cảnh hiệu ứng phim, khiến Hàn Tú và Lâm Túc nhìn tới ngây ngốc.

Lâm Túc vô thức kéo Hàn Tú lùi lại nửa bước, gian nan giữ bình tĩnh: “Tôi có một người bạn, gia đình cậu ta chuyên môn làm cái này, tôi có thể nhờ cậu ta làm một cái đưa tới.”

“Cảm ơn.” Xuân Thập xoay người đi ra khỏi viện: “Bảo bạn của anh nhanh lên một chút.”

Lâm Túc nhìn anh ra ngoài, sau đó biến mất tại chỗ, kèm theo quả trứng to tới mức không khoa học kia. Thần kinh thắt chặt của anh ta lập tức buông lỏng, lúc này mới phát hiện mình toát đầy mồ hôi lạnh. Hàn Tú cũng không khác anh ta mấy, trong ánh mắt còn lộ ra kinh sợ: “Hình như trạng thái của Xuân Thập không bình thường lắm…Tại sao trưởng thôn vẫn không xuất hiện?”

Phu Gia lặng lẽ đi tới phía sau hai người đứng lại: “Hai vị, đừng xoắn xuýt vào những thứ có không này nữa, mau chóng tìm người làm máy ấp trứng, cứu người quan trọng.”

Lúc này Hàn Tú mới nhớ trong viện còn có một thôn dân, lập tức ngậm miệng im lặng, chỉ dám dùng dư quang lén lút quan sát Phu Gia. Hình như những thôn dân này đều không giống bình thường…

Lâm Túc chần chừ một lúc, lấy điện thoại gọi cho bạn, nói cho anh ta yêu cầu kích cỡ, bảo anh ta làm một chiếc máy ấp trứng gửi tới làng du lịch, càng nhanh càng tốt.

Lúc này đã hơn mười hai giờ, bạn vừa ngủ chưa bao lâu đã bị anh ta gọi dậy làm máy ấp trứng, lập tức ai oán: “Lâm Túc cậu làm cái quái gì vậy, nửa đêm nửa hôm còn đòi máy ấp trứng to như thế, nhặt được một đống trứng đà điểu sao?”

Lâm Túc cũng không biết nên giải thích với anh ta thế nào, lúc này bản thân anh ta còn chưa hiểu rõ: “Bớt nói nhảm, bảo cậu làm thì làm đi, coi như anh đây nợ cậu một nhân tình.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!