Bạn bè thấy anh ta nghiêm túc, lập tức thu lại thái độ đùa bỡn, nghiêm túc ghi lại kích thước làm máy ấp trứng.
Điện thoại vừa tắt, phía xa thấp thoáng truyền tới tiếng còi của đội phòng cháy chữa cháy, đội phòng cháy chữa cháy do du khách nhiệt tình gọi đã tới rồi.
Lâm Túc nhìn sang Phu Gia, thấy anh ta chỉnh tóc quay về phòng nghỉ ngơi, tựa như không hề quan tâm gì tới sự xuất hiện của đội phòng cháy chữa cháy.
Lâm Túc: “…”
“Bây giờ chúng ta nên làm gì?” Hàn Tú nôn nóng nói, trưởng thôn bị bệnh không rõ tung tích, ngọn lửa lớn kỳ quái lóe lên rồi tắt, còn có Xuân Thập quỷ dị và quả trứng lờ mờ kia. Tối nay xảy ra quá nhiều chuyện kỳ quái, cô ấy hơi loạn, tuy tất cả các manh mối đều dường như chỉ tới một đáp án khó tin, nhưng lúc này cô ấy hoàn toàn không bình tĩnh nổi để suy nghĩ kỹ.
Chấp nhận thôi, còn có thể làm gì nữa? Ba trăm triệu đã đầu tư vào, không thể trơ mắt nhìn tiền tan thành bong bóng, huống hồ anh ta và trưởng thôn còn có các thôn dân cũng được coi là bạn bè, bạn bè gặp khó khăn, không thể khoanh tay đứng nhìn.
Lâm Túc thở dài: “Tôi đi giải thích với mọi người.”
…
Xuân Thập giả ngơ giả điếc với chuyện bên ngoài, ôm trứng vàng vào trong phòng của Ôn Cố ngủ một giấc, để đề phòng trứng vàng bị lạnh, anh cầm hai chiếc chăn, bojc mình và trứng lại với nhau để sưởi ấm. Nhiệt độ của trứng vàng luôn giữ trong khoảng 80 độ, điều này đối với người bình thường mà nói là một nhiệt độ khó mà chịu đựng được.
Xuân Thập thì không cảm thấy khó chịu, anh đã mất đi một lượng lớn linh lực, cơ thể lạnh lẽo, ôm trứng vàng ngủ vừa hay sưởi ấm.
Sáng ngày hôm sau, trời sáng chưa bao lâu, bạn của Lâm Túc đã đích thân đưa máy ấp trứng tới. Anh ta không ngủ cả đêm, uống ba ly cà phê làm một cái máy ấp trứng to khủng, lúc này tinh thần hơi hưng phấn quá độ, vừa thấy Lâm Túc đã gọi: “Vừa nãy tôi đã nhìn thấy tin tức, tối qua chỗ cậu đã xảy ra dị tượng? Vùng sáng lửa trong video rốt cuộc là thật hay là photoshop, rất nhiều người nói tận mắt nhìn thấy…”
Lâm Túc nhận máy ấp trứng kiểm tra một chút, giao cho Phu Gia và nói với anh ta cách sử dụng, lúc này mới để ý tới bạn: “Chỉ là hiệu quả thí nghiệm của thôn dân, sau này có thể trong thôn sẽ mở hạng mục biểu diễn pháo hoa.”
“Pháo hoa à, chẳng trách.” Người bạn lập tức cụt hứng: “Vậy cậu tiếp tục làm việc của mình, tôi về ngủ bù đã, sau này gặp.”
Tiễn bạn đi, Lâm Túc quay lại viện của Xuân Thập, các thôn dân đang ăn sáng. Bữa sáng hôm nay do Hàn Tú nấu, chỉ có cháo trắng và rau muối, trứng luộc, tay nghề nấu nướng của cô ấy bình thường, không thể so với Ôn Cố, Xuân Thập, chỉ thuộc trình độ có thể cho vào miệng, cho nên không dám nấu món quá phức tạp. May mà nguyên liệu trong thôn ưu việt, một nồi cháo trắng bình thường và trứng luộc cũng có mùi vị rất ngon, cộng thêm rau muối do trưởng thôn muối lúc trước, cũng được coi là một bữa sáng không tồi.
Trên bàn ăn, bầu không khí hơi đê mê, các thôn dân đều không hứng thú gì, ngoài Côn Bằng.
Côn Bằng vừa bóc vỏ trứng vừa bóc phốt: “Con do máy ấp trứng ấp ra có thể tốt không, liệu có ngốc hơn so với ấp tự nhiên không? Tất Phương, thực ra cô có thể đi ấp trứng.”
Tất Phương cũng thuộc loài chim, tuy thiếu một chân nhưng ấp trứng mà thôi, vấn đề chắc chắn không lớn.
Tất Phượng lạnh lùng cười với anh ấy: “Thực ra anh thích hợp hơn tôi.”
Trứng phượng hoàng lớn như thế, chim tất phương nhỏ như chị ấy đâu thể ấp được, ngược lại là Côn Bằng có thể hóa thành đại bàng, dễ dàng ấp trứng phượng hoàng.
Côn Bằng nghĩ ngợi dáng vẻ mình ấp trứng, lập tức rùng mình, không nhắc tới chuyện ấp trứng nữa.
Hai vị thần thú nói chuyện đều không dè chừng Hàn Tú và Lâm Túc, tối qua hai người họ đã nhìn thấy dị trạng của Xuân Thập và Ôn Cố, các thần thú dứt khoát không giả trang với hai người họ nữa, ngang nhiên thảo luận chủ đề như đầm rồng hang hổ đối với con người.
Mới đầu Hàn Tú hơi sợ hãi, sau khi thích ứng cũng không có gì, dù sao mọi người đã quen nhau một khoảng thời gian, cô ấy còn được trưởng thôn và Bạch Trạch giúp đỡ. Năng lực thích ứng của Lâm Túc còn mạnh hơn cô ấy, tối qua không chỉ trấn an các du khách hoảng loạn, còn bịa ra lý do giải thích với đội phòng cháy chữa cháy hiện tượng ánh lửa trong thôn, tất cả đều xử lý đâu ra đó.
*
Phu Gia đưa máy ấp trứng vào trong phòng, khi đó phát hiện cơ thể của Xuân Thập tựa như càng trong suốt hơn, anh ta đi lên đẩy Xuân Thập ra, đặt trứng vàng vào trong máy ấp trứng: “Cậu đi ăn chút gì đã, đừng lãng phí linh lực nữa.”
Xuân Thập thu tay, lòng bàn tay tựa như thủy tinh trong suốt dưới ánh mặt trời, bên ngoài phủ một lớp vải mỏng.
Anh nắm chặt nắm tay, bình tĩnh nói: “Không có đủ linh lực, cô ấy vĩnh viễn sẽ không tỉnh dậy.”