Phu Gia nhíu mày, cuối cùng không nói gì, xoay người đi ra ngoài, chẳng mấy chốc, anh ta bưng khay đồ ăn vào: “Ăn cơm trước đi, đừng để cô ấy còn chưa tỉnh, cậu đã đói ngất rồi.”
Phu Gia đặt mâm cơm xuống, đứng trước mặt máy ấp trứng, thử đưa chút linh khí vào trong quả trứng đó, tựa như đá chìm đáy biển, lập tức bị nuốt chửng.
Thời gian trôi qua từng ngày, Xuân Thập luôn canh giữ bên máy ấp trứng, không rời đi lúc nào. Mỗi ngày các thần thú luân phiên tới thăm anh và quả trứng đó, sau đó rót linh lực cho trứng.
Khi kéo dài tới một tháng, mọi người đều gầy đi, mặt bánh bao của Bạch Trạch đều không căng đầy nữa. Nhưng điều đáng mừng là bên trong quả trứng đó có động tĩnh rồi.
Trong viện, Côn Bằng chàng hảng ăn hạt dưa, bóc phốt với Kỳ Lân: “Tôi cảm thấy trứng này cũng không khác gì trứng tự mình sinh ra, nhìn xem tôi đã gầy bao nhiêu vì nó rồi, size quần áo cũng nhỏ đi hai size.”
Tiểu Đồng vừa vào nhà đã thấy bên chân anh ấy ném một đống vỏ hạt dưa, cầm chổi và mo hốt rác tới dọn dẹp, hỏi: “Trưởng thôn và Xuân Thập khi nào mới về? Hôm nay có rất nhiều du khách hỏi.”
Các nhân viên hoàn toàn không biết tình huống của Ôn Cố, các thôn dân nói rằng cô dẫn Xuân Thập ra nước ngoài học, kỳ hạn học tập chưa xác định.
Nhà hàng không có Ôn Cố gánh, việc kinh doanh vắng vẻ đi nhiều, mọi người đều đang đợi cô về.
Kỳ Lân vuốt mấy cọng râu còn lại trên cằm, híp mắt nghĩ ngợi: “Chắc sắp rồi.”
*
Sau khi Ôn Cố biến thành trứng, mỗi ngày các thôn dân đều đếm ngày, bất tri bất giác ba tháng đã qua.
Mùa hè tới, thời tiết ở Hải Thành dần nóng lên, làng du lịch Thần Thú nằm ở chân núi vùng ngoại ô, ba mặt ôm núi, không khí trong lành khí hậu mát mẻ, vô cùng thích hợp để nghỉ dưỡng mùa hè. Du khách khắp nơi lần lượt nghe danh mà tới, phòng thuê trong thôn cung không đáp ứng cầu một cách nghiêm trọng, đơn đặt hàng đã xếp tới hai tháng sau.
Ôn Cố vắng mặt, Lâm Túc là cổ đông lớn nên thành người có quyền lên tiếng lớn nhất trong các nhân viên làng du lịch, đối với chuyện của làng du lịch, dĩ nhiên anh ta sẽ không để đó không lo, anh ta làm chủ xây dựng thêm hai gian khách sạn nghỉ dưỡng ở chân núi phía bắc làng du lịch. Phong cách thiết kế của khách sạn vẫn vòng quanh chủ đề thôn cổ của làng du lịch Thần Thú mà tiến hành, một gian lấy đề tài thiên nhiên cổ xưa làm chính, trong ngoài toàn bộ trang trí theo kiểu nhà cổ trong thôn, phóng khoáng chân chất lại không mất đi cảm giác tự nhiên đẹp đẽ; một dãy khách sạn khác lấy đề tài dã thú rực rỡ làm chính, nhà thiết kế tìm được linh cảm từ hai chữ thần thú của làng du lịch Thần Thú, làm ngoại hình của khách sạn thành một tòa khách điếm cổ xưa, phòng thuê bên trong khách sạn dùng các thần thú khác nhau làm chủ đề, mộng ảo thần bí lại không mất đi sự lý thú.
Hai dãy khách sạn này lần lượt tên là Cổ Vận và Thần Tích, lúc vừa mới xây dựng đã nhận được sự quan tâm nồng nhiệt của các cư dân mạng, để thỏa mãn lòng hiếu kỳ của mọi người, đồng thời cũng giữ được sự nhiệt tình của mọi người, Lâm Túc bảo Tiểu Đồng đặc biệt lập một tài khoản Sổ Tay, mỗi ngày ghi chép lại tiến độ xây dựng khách sạn, thi thoảng chia sẻ một số hình ảnh thiết kế, thỏa mãn lòng tò mò của các cư dân mạng.
Mỗi ngày làng du lịch đều rất náo nhiệt, nhưng căn viện của Ôn Cố lại luôn thanh vắng tĩnh mịch, chỉ có khi các thần thú tới tặng linh lực cho trứng phượng hoàng, nhân tiện đưa cơm cho Xuân Thập mới có chút động tĩnh.
Trong phòng ngủ mờ tối, một bóng dáng gần như trong suốt ngồi ở đầu giường, bên cạnh đặt một chiếc máy ấp trứng khổng lồ, trứng phượng hoàng lặng lẽ nằm bên trong. So với ba tháng trước, màu sắc vỏ trứng đã nhạt đi rất nhiều, màu vàng đậm chuyển nhạt, có thể mơ hồ nhìn thấy bóng dáng bên trong vỏ trứng. Đó là một sinh vật có lông cuộn thành một cục, phượng hoàng trong truyền thuyết, trông rất xấu xí.
Xuân Thập vểnh chân nghiêng trên gối, vẻ mặt nhàn nhạt, anh ở đây canh giữ hơn ba tháng, quả trứng này là một cái hố không đáy, mỗi giờ mỗi khắc đều hấp thụ linh lực xung quanh, linh lực của anh đã bị quả trứng này hút tới gần thấy đáy. Nếu tuần này phượng hoàng còn không phá trứng, đoán chừng anh sẽ bị đánh về sơn mạch tu lại từ đầu.
Nhận chủ nhân như vậy, đại khái là xui xẻo tám đời.
Thế nhưng anh chưa từng có ý nghĩ hối hận, mặc lệ là vì sự tồn vong của núi Ngô Đồng hay là tuân theo nội tâm trong lòng, đối với anh mà nói, cô rất đặc biệt.
Mấy hôm nay, anh rảnh rỗi nằm trên giường suy nghĩ lung tung, nghĩ sự chờ đợi và tìm kiếm năm trăm năm đó, nghĩ những chuyện đã xảy ra trong một năm qua. Ví dụ không gặp được cô, cuộc đời dài đằng đẵng sẽ thiếu đi rất nhiều niềm vui.