Virtus's Reader

Nghĩ mãi nghĩ mãi, Xuân Thập dần trống rỗng đầu óc, lúc đang rất buồn ngủ, một tiếng “răng rắc” giòn tan từ bên cạnh truyền tới.

Anh trở người ngồi dậy, ánh mắt trong veo, nhìn chằm chằm tình huống bên trong máy ấp trứng.

Chỉ thấy vỏ trứng màu hồng từ bên trong nứt ra một vết rạn không đồng đều, một cái mỏ chim non hồng nhọn hoắc từ trong khe nứt ló ra, nhanh chóng đục ra một cái lỗ to cỡ nắm tay trên vỏ trứng. Sau đó một cái đầu lông mượt mà từ bên trong chui ra, đôi mắt nhỏ tròn vừa hay chạm vào ánh mắt của Xuân Thập, hai bên đều ngơ ngác.

Ngay sau đó, cái đầu nhỏ mướt mát vèo một cái rụt về trong vỏ trứng bất động, Xuân Thập sờ mũi, chần chừ có nên mở máy ấp trứng ra không. Nghe nói gia cầm vừa mới phá vỏ đều rất yếu, tốt nhất là ở bên trong môi trường ấm áp mấy ngày thích ứng với môi trường bên ngoài vỏ trứng rồi thả ra, nhưng phượng hoàng là thần điểu, chắc không khác gì với gia cầm bình thường…Nói qua nói lại, không phải phượng hoàng sao, sao vừa nãy trông giống như một con gà con?

Xuân Thập xoắn xuýt một lúc, vươn tay vỗ vào máy ấp trứng: “Thập Nhất, đừng trốn nữa, ra ngoài kêu một tiếng.”

Trong vỏ trứng im ắng không có động tĩnh.

“Nếu cô còn không ra thì tôi trực tiếp mở thùng.” Xuân Thập nhíu mày hung hăng uy hiếp nói.

Một lúc sau, một cái đầu giống như gà vàng từ trong vỏ trứng ló ra, “chíp chíp” kêu hai tiếng, đôi mắt đen thui lóe sáng chớp chớp cực kỳ vô tội.

“…” Trong lòng Xuân Thập lập tức dâng lên một dự cảm không hay, cố bình tĩnh nói: “Tộc phượng hoàng các cô bình thường lớn cỡ nào mới có thể nói chuyện?”

Gà vàng con giống như không nghe hiểu anh đang nói gì, nghiêng đầu ngốc nghếch nhìn anh, thấy anh im lặng, vội “chíp” một cái.

*

Sau khi trời tối, các thôn dân đều nhận được tin trưởng thôn phá vỏ, vui mừng tụ tập trong nhà trưởng thôn, vây tròn bên máy ấp trứng xem.

Lúc này gà vàng con đã ăn hết cả vỏ trứng, đang vươn hai chân nằm trong máy ấp trứng nghỉ ngơi, cánh nhỏ thường vỗ bụng, hoàn toàn ngó lơ ánh nhìn của mọi người, nhởn nhơ tự nhiên.

Côn Bằng không nhịn được: “Đây đúng là trưởng thôn? Không phải bị người khác đánh tráo chứ?”

“Quả thực là phượng hoàng.” Kỳ Lân vô cùng khẳng định, vươn tay chỉ lên đỉnh đầu gà con, nơi đó mọc một nhúm lông vũ màu vàng đỏ: “Đây là tiêu chí đặc hữu của tộc phượng hoàng.”

Bạch Trạch gật đầu nói: “Không sai, phượng hoàng non có dáng vẻ này.”

Xác nhận trưởng thôn không bị đánh tráo, Côn Bằng lại bắt đầu than ngắn thở dài: “Vừa ra chỉ có chút xíu thế này, phải nuôi tới khi nào mới có thể hóa hình? Haiz, tôi nhớ cơm do trưởng thôn nấu.”

Anh ấy nói vậy, mọi người đều phiền muộn, đã ăn quen tay nghề nấu nướng của Ôn Cố, ăn cơm do người khác nấu giống như cậu chủ đã quen với cơm ngon áo đẹp đột nhiên bị ném vào khu ổ chuột, căn bản không chịu nổi. Dù sao thì từ tiết kiệm tới xa xỉ dễ, từ xa xỉ tới tiết kiệm khó.

Tất Phương thấy may mắn nói: “Ăn đồ sống vẫn tốt hơn, không cần lo vấn đề tay nghề.”

Phu Gia cũng vô cùng bình tĩnh, anh ấy luôn ăn sương, cho dù là nước dùng để pha trà cũng là sương, không có hứng thú gì với thức ăn khác.

Các thần thú vây lại gà vàng con ríu ra ríu rít thảo luận một lúc, từ một ngày ba bữa nói tới kinh nghiệm nuôi con rồi nói tới Huyết Ngô Đồng, cho tới đêm muộn mới rời đi.

Căn nhà chen chúc lập tức vắng vẻ, Xuân Thập cả một buổi tối đều không nói chuyện gì đứng dậy từ trên ghế dài, đi tới bên máy ấp trứng, từ trên cao nhìn xuống gà vàng con.

Gà vàng con tựa như phát giác được gì đó, lặng lẽ trở người sang tiếp tục ngủ.

Xuân Thập không do dự nữa, mở máy ấp trứng vớt nó ra, cảm giác tiếp xúc ấm nóng lại mềm mại khiến tâm trạng âm trầm cả ngày của anh tốt lên một chút: “Thập Nhất, sao cô luôn chơi chiêu này, mất ký ức rất vui sao?”

Gà vàng con nằm trong lòng bàn tay anh không dám cử động, co quắp thành một quả bóng lông màu vàng tơ, rất đáng yêu.

Thế nhưng Xuân Thập cảm thấy nhìn kiểu gì cũng thuận mắt, chọc chọc cái bụng múp míp của nó: “Cô như thế này sao lại làm chủ nhân của núi Ngô Đồng?”

Gà vàng tơ cảm nhận được nghi vấn, lập tức rướn dài cổ kêu một tiếng, giống như tranh biện gì đó cho mình.

“Bỏ đi, nói với cô nhiều như vậy cũng vô dụng.” Xuân Thập nhét nó vào túi áo, xoay người ra khỏi viện, đi ra núi sau.

Trạng thái của Huyết Ngô Đồng rất không tốt, nhánh và lá trên tán cây rụng hết toàn bộ, chỉ còn lại một thân cây trọc lóc, trông có vẻ sẽ gãy đổ bất cứ lúc nào. Xuân Thập tới dưới gốc cây tùy ý tìm chỗ ngồi, móc gà vàng nhỏ đặt lên rễ cây: “Trước đây cô thích nhất là ngủ ở đây, bây giờ đã khôi phục nguyên hình, chắc tập tình không đổi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!