Gà vàng tơ đứng trên rễ cây nhìn xung quanh, chui vào trong lỗ nhỏ bên cạnh, vô cùng hưng phấn nhìn trái ngó phải, hiển nhiên vô cùng hài lòng với cái tổ mới này.
“Quả nhiên vẫn như thế…Ngọn núi này của chúng ta, sau này dựa vào cô trông coi rồi, cô phải lanh lợi một chút.” Xuân Thập nhẹ giọng nói, sau đó thu hồi ánh mắt, lặng lẽ ngửa ra sau gối lên rễ cây, đỉnh đầu tinh hà lấp lánh, đẹp không thể tả.
Gió lạnh thổi vù vù, không biết đã trôi qua bao lâu, trên đỉnh núi vang lên từng tiếng thở có quy luật…
*
Ánh mặt trời chói mắt bắn lên mí mắt, Ôn Cố vô thức lật người muốn chui vào trong chăn, kết quả mặc cho cô sờ trái sờ phải, không tìm được chăn. Cô không cam tâm tình nguyện mở mắt, lúc nhìn thấy bầu trời xanh ngắt thì ngẩn ra.
Sao cô lại ngủ ở bên ngoài, mộng du?
Đáy lòng Ôn Cố chấn kinh, lập tức ngồi dậy, lúc này mới phát hiện mình lại ngủ dưới gốc cây Huyết Ngô Đồng. Cô vội vàng đứng dậy phủi bụi, phủi mãi phủi mãi, động tác dần chậm lại, vẻ mặt khốn hoặc.
Hình như thân thể của cô khác trước…không đúng, hình như đây mới là thân thể của cô…
Chậc, rốt cuộc là chuyện gì vậy?
Cô nhíu mày, ký ức hai giới tới từ phượng hoàng và Ôn Cố đan xen lại phun trào ra, các cảnh tượng vụn vặt từ trong đầu không ngừng xuất hiện, giống như một mớ bùi nhùi, không đầu không đuôi, khiến người ta đau đầu.
Ôn Cố nhắm mắt lặng lẽ chỉnh sửa cảm xúc, dần hồi tưởng lại rất nhiều ký ức đã mất đi. Cô trong ký ức là một con phượng hoàng, bởi vì dung mạo xuất sắc mà vang danh thần giới, người theo đuổi rất nhiều. Để trốn khỏi việc trưởng bối trong tộc thúc hôn, cô rời nhà ra ngoài chu du tứ hải, cho tới sau khi vào núi Ngô Đồng tự thành một giới, cô mới dừng bước chân, định cư ở đây.
Mỗi khi chim con trong tộc chào đời đều sẽ được thượng thần ban phúc, chim non may mắn còn có thể nhận được một kỹ năng thiên phú trong đó.
Cô là con chim may mắn trong đó, được kỹ năng thiên phú nấu ăn tuyệt kỹ. Các tộc nhân đều cười cô, các trưởng bối cũng cảm thấy kỹ năng này của cô nói ra rất mất mặt, trước giờ chưa từng nhắc ra ngoài, nhưng cô lại cảm thấy kỹ năng này rất tốt, ít nhất sẽ không đói bụng, đi tới đâu cũng có đồ ăn ngon bên người.
Trong khoảng thời gian ở núi Ngô Đồng, cô ngày ngày nấu cơm bên hồ ăn, đồ ăn nấu nhiều nhất là cá nướng thỏ nướng, mỗi ngày ăn ngủ ngủ ăn, sống cực kỳ vui vẻ. Núi Ngô Đồng có linh, mới đầu không ngừng quấy nhiễu, muốn đuổi cô ra khỏi núi, sau đó bị đồ ăn của cô đả động, ngày nào cũng giục cô nấu cơm, cho dù ăn không được cũng muốn ngửi cho đỡ thèm.
Cô vô cùng thích núi Ngô Đồng, sống ở trong núi trăm năm, sau đó nghe trong tộc xảy ra chuyện không thể không rời đi, sơn linh đó tiếc đồ ăn ngon cô nấu, lo lắng sau này cô sẽ không trở lại, muốn nhận cô làm chủ nhân núi Ngô Đồng. Cô nhanh chóng về tộc, nhưng vẫn muộn một bước, lúc trở về, trên dưới trăm con phượng hoàng trong tộc đã bị đế quân sát hại, toàn thần giới đều đang tìm con cá lọt lưới là cô.
Cô trốn về núi Ngô Đồng, nơi này có đại trận tự nhiên cách tuyệt với thế giới, sau khi nhận chủ, người khác không có tín vật không vào được, vô cùng an toàn. Cô ở trong núi khổ tu, hi vọng có một ngày có thể tìm đế quân báo thù, phương thức tu luyện của cô khá đặc biệt, phải thông qua nấu ăn nhận được linh lực, vì vậy gần như mỗi giờ mỗi khắc đều nấu ăn, tiểu sơn linh đó cực kỳ vui.
Đợi cô khó khăn lắm mới nâng cao tu vi có thể Niết Bàn, lại dã tràng xe cát vào thời khắc mấu chốt, để bảo toàn huyết mạch, cô cưỡng chế phế tu vi của mình, biến mình thành một viên đá gặp sao hay vậy…
Ký ức sau đó nữa chính là cảnh tượng Ôn Cố ở viện phúc lợi khi còn bé.
Lúc đầu tại sao lại bị diệt tộc?
Ôn Cố ngẩn người nghĩ một lúc, cảm thấy đầu sắp thắt lại. Cô vỗ trán quyết định đi tìm đám thần thú trong thôn hỏi, chắc chắn họ biết.
Ồ, đúng rồi, còn có Xuân Thập, tiểu sơn linh đã lớn lên, còn sống với đám thần thú kia lâu như thế, có lẽ anh cũng biết nội tình.
*
Tám giờ rưỡi sáng, chính là lúc các nhân viên làng du lịch bắt đầu một ngày làm việc, Tiểu Đồng và nữ đồng nghiệp mới tới kiêm bạn cùng phòng Tiểu Tịch ăn xong bữa sáng, cùng đi tới đình viện suối nước nóng.
Sau khi đình viện suối nước nóng được tu sửa lần hai, diện tích bây giờ đã hơn gấp đôi ban đầu, lưu lượng khách ngày nghỉ lễ tương đối khả quan, để giảm áp lực làm việc của nhân viên, đình viện đã tuyển không ít người mới. Tiểu Tịch là một nhân viên mới vào tháng trước, hiện giờ còn đang trong kỳ thực tập. Cô ấy là một sinh viên tốt nghiệp kỳ này, học chuyên ngành quản lý khách sạn ở trường đại học, cũng được coi là đúng ngành với làng du lịch, bây giờ theo Tiểu Đồng học việc quản lý đình viện suối nước nóng.