Trước khi tốt nghiệp, Tiểu Tịch đã rất thích làng du lịch Thần Thú, cô ấy là một fans trung thành của Ôn Cố, mỗi cuối tuần đều sẽ tới thôn ăn ăn uống uống. Hơn ba tháng Ôn Cố không có mặt, cô ấy cực kỳ buồn, ăn gì cũng không hứng thú nổi, cân nặng giảm đi hơn năm ký, gương mặt tròn đã gầy thành cằm nhọn.
“Chị Tiểu Đồng, lần này trưởng thôn ra ngoài học rốt cuộc phải mất bao lâu, em sắp quên mùi vị của nhà hàng rồi.” Tiểu Tịch khổ sở nói: “Tối qua còn xem video nấu ăn đã quay khi trước trên app video đỡ thèm, sắp khiến em muốn chết rồi.”
Tiểu Đồng không trả lời, cô ấy cũng muốn biết khi nào trưởng thôn về, vấn đề là cô ấy ngay cả rốt cuộc trưởng thôn tới nước nào học cũng không biết, wechat gửi đi cũng không thấy trả lời. Nếu không phải các thôn dân chắc nịch nói trưởng thôn và Xuân Thập chẳng bao lâu nữa sẽ về, cô ất cũng sẽ nghi ngờ thực ra trưởng thôn bị tổ chức thần bí nào đó bắt cóc rồi.
Hai người dắt tay đi tới cổng đại sảnh đình viện suối nước nóng, đang muốn đi vào, Tiểu Tịch bỗng dừng bước, nhìn về hướng núi sau ngây ngốc nói: “Đó là họ hàng của chị Tất Phương sao?”
“Họ hàng gì?” Tiểu Đồng quay đầu nhìn, vẻ mặt lập tức ngưng trệ.
Giữa rừng núi xanh biếc, một bóng dáng thon dài nổi bật từ sâu trong rừng rậm đi tới. Đó là một cô gái váy đỏ dáng người lả lướt, tóc dài ngang vai, váy chấm đất, mỗi bước đi đều tựa như có hỏa liên nở rộ dưới chân. Cho dù cách quá xa không nhìn rõ ngũ quan, họ cũng có một cảm giác bị kinh diễm tới, cái đẹp không liên quan tới dung mạo của cô, khí tràng đã đủ rồi.
Tiểu Đồng nhìn chiếc váy đỏ nổi bật kia, chần chừ nói: “Có thể vậy…”
Tiểu Tịch hồi thần, tỏ vẻ ngưỡng mộ: “Gen trong thôn tốt thật, ai cũng đẹp…”
Trong lúc nói chuyện, cô gái váy đỏ càng đi càng gần, theo đó ngũ quan ở cự ly rút ngắn của cô cũng ngày càng rõ ràng, mắt ngọc mày ngài phù dung như diện, tám chữ lớn lập tức xuất hiện trong đầu của Tiểu Đồng, cô ấy không nhịn được nhìn người đó một lúc, cô gái xinh đẹp như vậy nói thật ở trong tivi cũng không tìm được, giá trị nhan sắc bùng nổ tại đây.
Nhìn mãi nhìn mãi, Tiểu Đồng phát hiện hình như người đó đang đi về phía mình, cô ấy lập tức hơi căng thẳng, vô thức chỉnh sửa quần áo và tạo hình.
“Tiểu Đồng, em nhìn thấy Xuân Thập không?” Ôn Cố vừa xuống núi đã nhìn thấy Tiểu Đồng đứng ở cổng đình viện suối nước nóng, thuận đường hỏi.
Tiểu Đồng ngơ ra, không hiểu vị đại mỹ nữ này sao lại biết mình, thụ sủng nhược kinh nói: “A, Xuân Thập cùng trưởng thôn ra nước ngoài học tập vẫn chưa về, cô tìm anh ấy có việc gì không?”
Nghe được lời lẽ xa cách của Tiểu Đồng, Ôn Cố mới nhớ lúc này mình đã thay hình đổi dạng, đoán chừng các nhân viên đều không biết cô: “Không có việc gì quan trọng, vậy các em làm việc đi, chị đi tìm thôn dân khác.”
Từ đình viện suối nước nóng quay về viện Xuân Thập, Ôn Cố nhận được vô số ánh mắt đánh giá trên suốt dọc đường, cô hơi khổ não, vẻ ngoài bây giờ tựa như quá cao điệu, hơn nữa biến hóa rất lớn so với trước đây, cô phải giải thích như thế nào với các nhân viên về sự thay đổi khoa trương này, lẽ nào sau này phải đổi thân phận?
Trong viện không có ai, cô ngồi không cũng rảnh, bụng hơi đói, dứt khoát vào bếp nấu bát bún làm bữa sáng. Bún dùng nước nấu chín vớt ra cho ráo nước, cắt mấy cục sườn và hai tai nấm hương bỏ vào trong nước dùng nâng vị, bỏ thêm nắm rau xanh và hai viên bò, nước sôi thì bỏ bún vào nấu lửa lớn một lúc, sau đó có thể ra lò rồi.
Bữa ăn này cô nấu không thuận tay lắm, vị trí bày bố đồ dùng trong bếp đã xảy ra thay đổi, cô dùng không quen.
Ôn Cố hơi nghi hoặc, theo lý mà nói trong thôn chỉ có mình Xuân Thập biết nấu ăn, cô không ở đây chắc chắn anh là người nấu cơm cho mọi người, nhưng về cơ bản thói quen của Xuân Thập không khác gì cô, chắc chắn sẽ không thay đổi vị trí bày bó của nhiều đồ dùng như thế, cho nên khoảng thời gian này chắc đã có một người khác dùng bếp này…
Kỳ quái, Xuân Thập đâu, sao anh lại giao nhà bếp cho người khác?
Ký ức của Ôn Cố vẫn dừng ở đêm bỗng nhiên đau bụng không đi nổi, sau đó không biết gì hết, cô không thể nghĩ thông được chuyện này, dứt khoát tạm thời ném đi chuyên tâm ăn bún.
Ăn hết một bát bún, cô cảm thấy thoải mái rất nhiều, cuối cùng cũng có tâm trạng từ từ chỉnh lý mạch tư duy hỗn loạn. Cô nhắm mắt cảm nhận vị trí của Xuân Thập, trước đó cô đã thử ở trên núi, dường như Xuân Thập đang ngủ, khí tức vô cùng yếu, như có như không rất khó cảm ứng được. Lần này vẫn như thế, khí tức nhàn nhạt không hề có cảm giác tồn tại, mặc kệ cô gọi thế nào, đối phương vẫn không đáp.