Virtus's Reader

Dự cảm không hay chậm rãi dâng lên trong lòng, Ôn Cố mở mắt nhìn bát trống trên mặt bàn trước mặt, khẽ nhíu mày.

Ngay sau đó, cô đứng lên chạy ra ngoài, váy đỏ rực tung trong không trung vẽ ra một đường cong ưu mỹ mà mạnh mẽ, chạy một mạch không nghỉ tới linh điền, trong lán giữ ấm, cô tìm kiếm kỹ càng một vòng không thấy tung tích của Xuân Thập, cô quay đầu lại đến núi sau, núi Ngô Đồng rất lớn, mặt biển càng không nhìn thấy bờ, cô tìm khắp mỗi một góc có thể, nhưng vẫn không tìm được thân ảnh cao cao gầy gầy luôn có chút thiếu kiên nhẫn quen thuộc đó.

Cho tới khi màn đêm sắp buông, Ôn Cố mới quay về thôn, chạy cả ngày trên núi, quần áo và tóc của cô đều vô cùng rối. Lúc này, các thôn dân vừa kết thúc công việc trở về, đang tụ tập trong viện thảo luận làm sao khai sáng cho trưởng thôn. Khoảnh khắc cô vào cửa, mọi người đều hơi chấn kinh.

Côn Bằng cực kỳ khoa trương, lập tức từ trên chỗ ngồi bật dậy, hạt dưa vừa bóc xong rơi xuống đất: “Trưởng thôn? Sao mới một ngày cô đã khác rồi?”

Ôn Cố không muốn tranh luận với anh ấy, xua tay ra hiệu anh ấy im lặng: “Xuân Thập đi đâu mọi người biết không?”

Phu Gia lộ ra vẻ bất ngờ: “Không phải cậu ấy luôn ở cùng với cô?”

Thôn dân khác cũng biểu thị đã rất lâu không nhìn thấy Xuân Thập xuất hiện riêng.

Dự cảm không may gần như sắp vùi lấp cô, cô trầm mặc rất lâu, trầm giọng nói: “Buổi sáng tôi tỉnh lại đã không thấy anh ấy đâu nữa.”

Các thôn dân nhìn nhau, lập tức đều nghĩ tới thân hình gần như trong suốt đó của Xuân Thập.

Bạch Trạch: “Có lẽ anh ấy ẩn hình rồi, không muốn bị cô nhìn thấy.”

“…” Ôn Cố không hiểu: “Ẩn hình cái gì?”

Thế là Bạch Trạch nói rõ chuyện Xuân Thập luôn canh giữ cô không rời nửa bước, linh lực mất đi rất dữ dội trong hơn ba tháng nay cho Ôn Cố nghe: “Trưởng thôn, cô đừng tìm nữa, Xuân Thập sỉ diện nhất, bây giờ như thế chắc chắn không muốn để cô nhìn thấy.”

Ôn Cố nghe xong nhất thời hơi xuất thần: “Tôi hiểu rồi, không phải anh ấy ẩn hình, anh ấy đi về sơn mạch rồi.”

Anh là sơn linh do núi sinh ra, trước khi tu vi của anh sụt giảm tới hóa hình, dĩ nhiên sẽ về trong sơn mạch, đợi tu vi hồi phục mới có thể hóa hình lần nữa. Nhưng cho dù không thể hóa hình, ý thức cũng có thể giao lưu, vì sao anh không phản ứng?

Các thôn dân tiếp nhận chuyện này rất tốt, đối với họ mà nói, chỉ là chuyện của vài trăm năm, chớp mắt là qua. Nói không chừng đợi Xuân Thập có thể hóa hình, Chúc Long còn chưa tỉnh ngủ.

Nhưng Ôn Cố hơi khó chịu, có lẽ là vì đã làm con người hai mươi năm, có thêm một mặt cảm tính, nghĩ tới sau này sẽ rất lâu rất lâu không thể gặp được Xuân Thập, cô lại rất muốn khóc.

Bầu không khí lập tức hơi nặng nề.

Kỳ Lân thấy vậy đứng ra an ủi Ôn Cố: “Trưởng thôn, đừng buồn, bây giờ cô Niết Bàn thành công, là chuyện vui đáng để chúc mừng, Xuân Thập cũng sẽ mừng cho cô.”

“Không sai, đúng rồi, còn có một chuyện.” Đế Giang mỉm cười nói: “Tôi nghĩ chắc cô còn chưa biết, hơn hai ngàn năm trước thần giới nội loạn, đế quân mặc ý đồ sát quần tộc thần thú, khiến quần chúng phẫn nộ, sau đó dẫn tới đại chiến, lưỡng bại câu thương, hủy cả thần giới. Tuy trả giá rất thảm, nhưng thù của tộc phượng hoàng các cô cũng coi như được báo rồi.”

“Thần giới hủy rồi?” Ôn Cố rất kinh ngạc.

Phu Gia: “Đúng, bây giờ cả trời đất chỉ còn một vùng linh địa là núi Ngô Đồng, năm đó mấy người chúng tôi cũng may mắn mới có thể thoát được một kiếp mà tìm tới đây.”

Nói tới chuyện năm đó, các thôn dân dường như đã mở vòi nước trong cống, dừng cũng không dừng được, kéo Ôn Cố kể nửa đêm, cho tới rạng sáng mới lưu luyến giải tán.

Ôn Cố biết được rất nhiều tin tức từ trong miệng của họ, ngày xưa cô cố gắng tu luyện là để báo thù, bây giờ kẻ thù không còn, quê nhà cũng mất, chỉ còn một ngọn núi và một thôn. Cô quay về nhà tắm rửa ngủ, dựa đầu giường hơi mơ màng hơi cô quạnh, mục tiêu cố gắng hơn nửa đời đột nhiên biến mất, Xuân Thập cũng không thấy đâu, tiếp theo nên làm gì?

“Tiếp theo chăm chỉ nấu cơm, kinh doanh làng du lịch cho tốt.”

Một giọng nói quen thuộc bỗng nhiên vang lên trong ý thức.

Ôn Cố giật mình, nhanh chóng ngồi dậy: “Xuân Thập?”

“Làm gì kinh ngạc như vậy.” Xuân Thập không vui: “Tôi cũng chưa chết, còn không thể nói chuyện sao?”

Ai bảo anh giả chết cả một ngày chứ?

Ôn Cố thở phào nhẹ nhõm: “Anh vẫn ở đây thì tốt, tôi lo anh cạn kiệt linh lực, ngay cả thần trí cũng thoái hóa rồi.”

Nếu như thế, cho dù sau này vẫn có thể hóa hình, cũng không phải là Xuân Thập ban đầu nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!