Virtus's Reader

Ngủ một giấc an lành.

Sáng sớm ngày hôm sau, Ôn Cố dậy sớm rửa mặt mặc đồ ra ngoài, định nấu bữa sáng cho mọi người. nguyên liệu còn lại trong nhà bếp không nhiều, trước đây Xuân Thập đều sẽ hái rau quả mang về giúp, bây giờ không ai quản, trên giá trống không, chỉ có hai dây khoai tây. Cô xách gùi trúc vào ruộng hái rau, trên đường gặp mấy nhân viên tập thể dục buổi sáng. Cô mỉm cười chào họ, lại thấy những nhân viên đó ai ai cũng giống như nhìn thấy người ngoài hành tinh, há to miệng.

Ôn Cố mãi một lúc mới nhớ ra bây giờ mình đã biến dạng, tuy mặc quần áo bình thường nhưng người ngoài nhìn rõ ràng chính là một người khác, đoán chừng họ đều đang suy đoán thân phận của cô.

Cô hái rau xong về viện, phát hiện một nhân viên nhà ăn khác cầm nguyên liệu tới, tựa như nấu ăn cho thôn dân. Cô mỉm cười nhận nguyên liệu: “Chỗ này giao cho tôi là được, cô về làm việc của mình đi.”

“A…được, được ạ.” Nhân viên đó tựa như rất căng thẳng, nhìn cô mấy cái, hồn vía lên mây rời đi.

Đẹp quá cũng không phải một chuyện tốt, Ôn Cố bỗng nhiên hơi nhớ tướng mạo trước đây của mình, tuy bình thường nhưng rất tự nhiên.

Xuân Thập bất thình lình xuất hiện: “Tôi cũng cảm thấy dáng vẻ lúc trước thuận mắt hơn.”

Động tác trên tay Ôn Cố khựng lại, đeo tạp dề như không có việc gì, cầm dao lên nhanh chóng băm một đống thịt bằm, thuận miệng nói: “Xuân Thập, có phải anh ghen không?”

Ngữ khí của Xuân Thập lập tức hơi xấu hổ: “Cô nói lung tung cái gì, sao tôi có thể ghen chứ?”

*

Chưa tới một tuần, toàn thể nhân viên trong làng du lịch đều biết trong thôn có một cô gái cực kỳ xinh đẹp, dường như cô cũng là cư dân trong thôn, cực kỳ thân với các thôn dân, còn rất giỏi nấu ăn, bây giờ vị trí bếp chính trong nhà hàng đã được cô nhận.

Buổi trưa, Tiểu Tịch kéo Tiểu Đồng tới nhà hàng ăn một bữa, lúc đi ra, lệ nóng tràn vành mi nói: “Ngon thật, đồ ăn ngon đã lâu chưa được thưởng thức, nói thật, bếp chính mới tới nhất định là sư muội của trưởng thôn, khẩu vị đồ ăn rất tương tự.”

Tiểu Đồng: “Đúng vậy, chị từng hỏi riêng trưởng thôn, trưởng thôn nói Phượng Hoàng là họ hàng của chị ấy, cũng được di truyền thiên phú nấu ăn trong nhà, trước đây còn từng theo một sư phụ học.”

Hôm qua cuối cùng trưởng thôn cũng trả lời tin nhắn cô ấy, nói cô và Xuân Thập còn phải ở nước ngoài một khoảng thời gian, sau này việc quan trọng trong thôn đều giao cho Phượng Hoàng xử lý, bao gồm vị trí bếp chính của nhà hàng cũng do cô ấy đảm đương.

“Chẳng trách.” Tiểu Tịch cảm thán nói: “Phượng Hoàng xinh đẹp như thế, tay nghề nấu nướng lại tốt, giỏi kiếm tiền, thật ngưỡng mộ.”

Tiểu Đồng: “Đừng nghĩ nữa, nếu thật sự ngưỡng mộ thì cố gắng làm việc, em cũng có thể kiếm tiền.”

Trong thôn bốn bề đều có du khách qua lại, bên hồ nhân tạo mới xây chen đầy người, một nhân viên công tác đang mang động cơ bay giẫm trên nước biểu diễn trên mặt hồ, cá chép trong hồ đều rất lanh lợi, tựa như nhìn hiểu chỉ lệnh, nhân viên công tác chỉ về đâu chúng sẽ bơi về đó, còn biết phối hợp nhân viên công tác nhảy ra mặt nước.

Các du khách đều rất thích xem biểu diễn trên nước trong thôn, nhưng có du khách thấy đám cá chép này nghe lời như vậy thì hơi xót, cảm thấy làng du lịch ngược đãi huấn luyện chúng, đã khiếu nại chuyện này mấy lần, dạo gần đây còn tố cáo làng du lịch tới hiệp hội bảo vệ động vật. Hiệp hội phái người tới điều tra, phát hiện cá chép trong hồ đều được nuôi vừa béo vừa thân thiết với con người, vốn không có dấu hiệu bị ngược đãi, nói thật còn tốt hơn trạng thái của mấy con cá chép trong hiệp hội bọn họ.

Nếu thế này gọi là bị ngược đãi, vậy cuộc sống của cá kiểng trong công viên Hải Thành được gọi là nước sôi lửa bỏng.

Người trong hiệp hội bảo vệ động vật tìm tới quầy tư vấn ở trung tâm tiếp đón, muốn lĩnh giáo nhân viên phụ trách nuôi cá cách chăn nuôi.

Nhân viên ở quầy hơi ngơ ngác, trong thôn họ không có người chuyên môn phụ trách nuôi cá, khách đã cho ăn mỗi ngày, đâu cần phải cho ăn thêm.

Người trong hiệp hội bảo vệ động vật nghe xong bán tín bán nghi, đâu có khu du lịch nào làm như vậy, bình thường không phải đều cấm du khách cho ăn sao? Anh ta nghi ngờ nhân viên của làng du lịch vì che giấu cách chăn nuôi mà tùy tiện kéo ra cái cớ gạt anh ta.

Anh ta quyết định giả làm du khách ngồi bên hồ canh nhân viên cho ăn, tới lúc đó bắt tại trận, sau đó hỏi lại họ sẽ khó bịa lý do gạt anh ta nữa.

Người của hiệp hội bảo vệ động vật quyết định xong liền chạy tới bên hồ ngồi, chen trong đám người đông đúc lặng lẽ chờ đợi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!