Virtus's Reader

Mỗi ngày một lần khi biểu diễn trên nước bắt đầu, các du khách phát ra tiếng hoan hô nhiệt liệt, người trong hiệp hội bảo vệ động vật bất cẩn bị chen vào trong góc, anh ta cố gắng vùng vẫy một phen, thực sự không chen vào được. Anh ta đứng ngoài đám người vây xem một lúc, chỉ có thể nhìn thấy nhân viên công tác mang động cơ bay bay qua bay lại trên trời, nhìn một lúc có hơi nhàm chán, anh ta quyết định tạm thời đến chỗ khác dạo, lúc này nhân viên cho ăn tuyệt đối sẽ không xuất hiện.

Đang chuẩn bị rời đi, anh ta nhìn thấy một cô gái đi tới từ trên đường nhỏ, cô gái đó vô cùng xinh đẹp, cho dù chỉ mặc một chiếc váy liền thân màu trắng đơn giản, vẫn cho người ta một cảm giác hoa quý tinh xảo tới cực điểm, khiến người ta không thể dời mắt.

Ôn Cố vừa làm xong việc ở nhà hàng, nhân lúc rảnh rỗi định đi tìm Phu Gia thương lượng chế tạo thuốc nâng cao hấp thu linh lực cho Xuân Thập, giúp anh sớm ngày hồi phục.

Nói thật, trước đây lúc sống chung với nhau, không cảm thấy gì, bây giờ không nhìn thấy, cô mới nhận ra cái tốt của Xuân Thập. Ngoài anh, sự ăn ý khi người khác phối hợp với cô luôn thiếu hụt, mỗi lần phát hiện điểm này, cô lại cực kỳ nhớ Xuân Thập, hi vọng anh có thể hóa hình nhanh một chút.

Lúc đi qua hồ nhân tạo, Ôn Cố vô thức nhìn sang bên hồ, vừa hay bắt gặp ánh mắt của một người đàn ông lạ, trong mắt đối phương tràn ngập kinh diễm. Cô bình tĩnh thu hồi ánh mắt, hai ngày nay cô đã bị vô số ánh mắt tương tự nhìn chằm chằm, bây giờ hoàn toàn có thể coi như không thấy.

Biểu diễn trên nước rất đặc sắc, lực chú ý của mọi người đều ở trên mặt hồ, chỉ có số ít người lưu ý tới cô.

Ôn Cố nhanh chóng đi qua, lúc sắp rời khỏi phạm vi hồ nhân tạo, người đàn ông lạ vừa nãy từ phía sau đuổi tới: “Người đẹp, xin dừng bước.”

Ôn Cố nhìn quanh, xác định anh ta gọi mình, thế là dừng bước, quay đầu nhìn anh ta: “Có việc gì sao?”

“Xin hỏi cô là nhân viên công tác trong thôn sao?” Người của hiệp hội bảo vệ động vật hơi căng thẳng: “Tôi là thành viên của hiệp hội bảo vệ động vật Hải Thành, tôi tên Hạ Tuyền.”

Ôn Cố khẽ gật đầu: “Chào anh Hạ, tôi là người phụ trách của làng du lịch Thần Thú, tên Phượng Hoàng, anh đại diện hiệp hội tới thôn điều tra?”

Dạo gần đây không ít nhân viên trong thôn nhận được khiếu nại ngược đãi động vật, cô đều xem qua. Nghe nói đã kinh động hiệp hội bảo vệ động vật, mấy hôm nay sẽ phái người tới điều tra.

Không ngờ người ta đã âm thầm tới, đoán chừng là muốn nhân lúc trong thôn không đề phòng, đột kích điều tra.

Cũng may họ không có ngược đãi động vật, cho dù nửa đêm trà trộn vào kiểm tra cũng không phát hiện manh mối gì.

Hạ Tuyền căng thẳng siết ống quần, không dám nhìn thẳng Ôn Cố, hơi nghiêng sang một bên: “Cô Phượng Hoàng, có thể mạo muội hỏi một chút, trong thôn các cô nuôi cá kiểng như thế nào không? Tôi đã xem một vòng, cá chép trong hồ đều rất khỏe mạnh.”

Thực ra anh ta muốn xin phương thức liên lạc của cô, nhưng vừa mở miệng không biết tại sao lại không nhịn được đổi từ ngữ.

Ôn Cố mỉm cười biểu thị cá trong thôn đều không có người chuyên môn nuôi, toàn bộ do du khách tự do cho ăn, nhưng thức ăn cho ăn phải là trái cây mua trong thôn mới được, thứ khác cá tuyệt không ăn.

Nghe được lời giải thích giống với người ở quầy, Hạ Tuyền không khỏi sinh ra nghi hoặc, lẽ nào người ở quầy không lừa anh ta, hay là Phượng Hoàng cũng nói dối: “Cá có thể ăn trái cây sao?”

“Anh thử là biết thôi.” Ôn Cố vẫy tay xoay người rời đi: “Tôi còn có việc, thất lễ.”

Quán trà của Phu Gia luôn đầy khách, không có một chỗ trống nào, Ôn Cố dứt khoát đi vào trong quán tới bên cạnh Phu Gia: “Thuốc đã thảo luận tối qua, anh có đầu mối chưa?”

Phu Gia rót cho cô ly trà, thuận tay đưa cho cô một cái lọ nhỏ: “Cô cầm lấy thử xem.”

“Thuốc này dùng thế nào?” Ôn Cố cầm lọ quan sát một lúc, trong lọ thủy tinh nhỏ đựng chất dịch trong suốt màu tím, chất tựa như hơi nhớt, tính lưu động bình thường.

Phu Gia nói: “Trực tiếp đổ lên vật phẩm mà Xuân Thập thường dùng là được, hoặc thứ nào mà cậu ta thích cũng được, phải rồi, phải là vật chết, cô đừng đổ lên người mình.”

Ôn Cố không khỏi đỏ mặt: “Tôi biết rồi.”

Giọng của Xuân Thập lập tức vang lên trong ý thức: “Đây là thứ quỷ gì? Cô đừng nghe Phu Gia nói bừa, trước đây anh ta thích giở trò chỉnh chúng tôi.”

Ôn Cố không quan tâm tới anh, cười híp mắt nói cảm ơn Phu Gia rồi đứng dậy rời khỏi.

Các vị khách trong quán trà luôn lặng lẽ quan sát cô và Phu Gia, nhan sắc của hai người họ đều là cấp top, ở cùng nhau tựa như một thế giới khác, có vách tường ngăn cách với người khác. Mọi người thấy hai người họ ở cạnh nhau cười cười nói nói, anh đẹp trai tặng đồ cho gái đẹp, gái đẹp trông rất xấu hổ, đại khái là ngại, chẳng bao lâu đã đứng dậy rời đi rồi.

Một cô gái trẻ ôm mặt nói nhỏ với bạn: “Trông họ rất xứng đôi, sau này con sinh ra tuyệt đối có nhan sắc siêu cao!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!