Đám bạn trên bàn nhao nhao bày tỏ tán đồng, cặp đôi tuấn nam mỹ nữ quả thực rất dưỡng mắt, nhìn là thoải mái.
Ôn Cố cầm thuốc quay về viện Xuân Thập, vào phòng anh tìm một vòng: “Thứ mà anh thường dùng nhất là gì?”
Xuân Thập không biết đột nhiên dở chứng gì, nói chuyện âm dương quái khí: “Ngay cả đồ tôi thường dùng nhất mà cô cũng không biết, không hề quan tâm tôi chút nào.”
Cô cả ngày bận rộn quản lý thôn, đâu có thời gian chú ý những chi tiết này? Ôn Cố có lòng muốn giải thích, nhưng nghĩ ngợi lại cảm thấy lúc này không cần phải cãi với anh, thế là dịu giọng nói: “Bây giờ anh nói tôi biết thì tôi sẽ biết, sau này đều sẽ nhớ, nhất định cố gắng quan tâm anh.”
Xuân Thập bị phản ứng của cô chấn kinh, trầm mặc một lúc mới nhẹ giọng nói: “Gùi trúc trong viện được dùng nhiều nhất.”
Anh thường lên núi bổ củi cắt cỏ lợn hoặc ra đồng làm việc, bình thường đều mang theo gùi trúc bên người.
Ôn Cố đi tìm gùi trúc, Xuân Thập thích sạch sẽ, trên gùi trúc không có chút vết bùn nào, giống như mới. Cô mở nút lọ của lọ thủy tinh ra, đổ chất dịch trong suốt màu tím lên giỏ, tránh khỏi chảy ra. Khoảnh khắc chất dịch chạm vào gùi trúc lập tức tan vào, không để lại chút dấu vết. Cho tới khi dùng hết cả lọ thuốc, gùi trúc vẫn sạch sẽ không có thay đổi gì.
“Không biết tiếp theo phải làm gì…” Ôn Cố đặt gùi trúc vào trong phòng ngủ của Xuân Thập, ở trong ý thức hỏi anh: “Anh có cảm thấy chỗ nào có thay đổi khác không?”
Đáp lại cô là một sự tĩnh lặng, cô đợi một lúc vẫn không đợi được câu trả lời, lập tức hơi lo lắng: “Xuân Thập? Anh không sao chứ?”
“Tôi không sao.” Cuối cùng Xuân Thập cũng lên tiếng: “Cô ném cái gùi trúc này đi, tôi không muốn nhìn thấy nó nữa.”
Ôn Cố đầy dấu chấm hỏi: ‘Tại sao?”
Ngữ khí của Xuân Thập dần mất kiên nhẫn: “Bảo cô vứt thì vứt đi, lấy đâu ra nhiều lời nói nhảm như thế!”
Ôn Cố hết cách, chỉ đành đặt gùi trúc vào trong viện.
Làm xong những việc này, thời gian không còn sớm, có thể đến nhà hàng chuẩn bị bữa tối rồi. Ôn Cố thu dọn chạy tới nhà hàng làm việc, cho tới bảy giờ rưỡi tối kết thúc công việc trở về.
Các thôn dân lần lượt trở về, lúc Phu Gia vào cửa, ánh mắt quét xuống cái gùi trúc ở góc, kinh ngạc nói: “Trưởng thôn, cô nhỏ thuốc lên gùi trúc rồi?”
Ôn Cố đang chuẩn bị cơm tối cho mọi người, dành thời gian đáp: “Đúng vậy, Xuân Thập nói thứ mà anh ấy thường dùng nhất là gùi trúc.”
Biểu cảm của Phu Gia hơi kỳ lạ, giống như phát hiện ra một chuyện rất buồn cười: “Xuân Thập thích gùi trúc như vậy à? Nhưng cũng không sai, cậu ta ám lên gùi trúc, trưởng thôn có thể cõng cậu ta đi khắp nơi, tiện phết ha ha ha ha…”
“…” Ôn Cố không hiểu: “Ý gì?”
Phu Gia tỏ vẻ vô tội nói: “A, tôi chưa nói với cô sao? Sau khi thuốc đó được đổ lên đồ thường dùng của Xuân Thập, cậu ta sẽ có thể ngưng tụ ý thức vào trong món đồ đó, tương đương với có một thân xác, có thể ở trong thôn cũng có thể tới thành phố, sẽ không bị hạn chế trên núi.”
Cho nên, nếu Xuân Thập muốn ra khỏi núi ngắm nhìn thế giới bên ngoài, trước khi hóa hình chỉ có thể dựa vào cái gùi trúc đó.
Chẳng trách Xuân Thập không muốn nhìn thấy gùi trúc, sao anh có thể chịu biến thành gùi trúc.
Ôn Cố hơi cạn lời: “Không thể làm thêm một lọ thuốc nữa sao, đổi món đồ khác.”
Cho dù cái bấm móng tay cũng tốt hơn gùi trúc, ít nhất thể tích nhỏ mục tiêu không lớn không ngượng ngùng như thế, hơn nữa tiện mang theo.
Phu Gia bày tỏ rất tiếc nuối, hiện giờ nguyên liệu chỉ đủ làm một lọ.
*
Bởi vì chuyện gùi trúc, Xuân Thập hai ngày liền đều nói chuyện âm dương quái khí, hiển nhiên đã bị kích thích rất lớn.
Ôn Cố cũng rất bất lực, chuyện đã thế này có thể làm gì đây, sống tạm bợ thôi, còn muốn hủy gùi trúc sao? Vậy thật sự chỉ có thể ở trong rừng sâu không ra được cửa. Tuy Xuân Thập là thần núi, cho dù ở trong rừng sâu cũng có thể cảm nhận được tất cả động tĩnh của ngọn núi và thôn, nhưng không nhìn thấy hình ảnh, cuộc sống đơn điệu như vậy còn phải sống ít nhất mấy chục năm, nhàm chán biết bao, nghĩ thôi cũng khó chịu thay anh.
Dưới sự khuyên nhủ tận tình của Ôn Cố, nội tâm kiên định của Xuân Thập dần dao động, khi nhắc tới gùi trúc lần nữa, cảm xúc kháng cự đã không còn mãnh liệt như thế nữa.
Ôn Cố cảm thấy đây là một tiến triển rất lớn, chỉ cần cô khuyên nhủ thêm, không bao lâu nữa Xuân Thập sẽ chấp nhận vật dẫn mới có vẻ ngoài hơi khó coi này.
Lại tới tối chủ nhật, cuối tuần các du khách ra ngoài nghỉ dưỡng đều quay về thành phố chuẩn bị cho công việc ngày hôm sau, trong làng du lịch yên tĩnh hơn nhiều, chỉ còn một số du khách vùng ngoài đường xa tới và nhân viên. Tối nay thời tiết không tốt, qua bảy giờ bắt đầu đổ mưa, các nhân viên kết thúc công việc, ăn cơm xong đều về phòng nghỉ ngơi sớm.