Virtus's Reader

Các thôn dân dời địa điểm đánh bài từ trong viện vào trong nhà, tiếng cười đùa rộn rã thường vang lên, rất náo nhiệt.

Ôn Cố ngồi một mình dưới mái hiên cầm một miếng vải sạch lau chùi gùi trúc, gùi trúc luôn giống như đồ làm nông đặt ở trong góc viện, cơn mưa này rơi quá đột ngột, cô không kịp cất gùi trúc, bị nước mưa thấm ướt, còn dính chút vết bùn, trông bẩn bẩn. Từng sợi mây đan lại với nhau, làm sạch rất khó, có góc chết dùng nước xối vào cũng không xối sạch.

Cô làm một lúc, giọng nói của Xuân Thập đột nhiên vang lên trong ý thức: “Cô đang làm gì?”

“Ồ, không phải anh đồng ý ám lên gùi trúc rồi sao, tôi lau sạch nó, đợi lát nữa xịt chút nước hoa, đảm bảo khiến anh vào rồi không muốn ra.” Ôn Cố cười ha ha nói, không dám nói với anh trên gùi trúc dính bùn.

Xuân Thập không nhìn thấy hình ảnh chân thực, không nghi ngờ lời nói của Ôn Cố, chỉ hừ lạnh một tiếng không vui nói: “Ai thèm một cái gùi trúc, nếu không phải không còn cách khác, tôi tuyệt đối sẽ không ủy thân vào nó!”

Ý tứ trong lời nói này chính là đồng ý ám lên gùi trúc rồi. Ôn Cố vui mừng, càng ra sức chà rửa, chủ động ôm nồi an ủi nói: “Đều do tôi không tốt, không hỏi rõ công hiệu của thuốc, để anh chịu ấm ức rồi.”

Đang nói, cửa viện bị gõ vang, sau đó giọng nói của Lâm Túc từ bên ngoài truyền tới: “Có ai ở đây không?”

Ôn Cố ngẩng đầu nhìn về phía cửa, cao giọng nói: “Cửa không khóa.”

Cửa viện bị đẩy ra, Lâm Túc cầm ô đi vào, Hàn Tú và anh ta dùng chung một chiếc ô, hai người tay nắm tay vô cùng thân mật.

Yo, hai người này xác lập quan hệ khi nào?

Ôn Cố không đứng dậy, cúi đầu lau chùi gùi trúc, thuận miệng hỏi: “Sao lúc này mới tới chơi? Buổi tối mưa sẽ ngày càng lớn, tới lúc đó lái xe rất nguy hiểm.”

Mái tóc dài đen thuận theo động tác của cô rũ xuống phía trước, dưới ánh đèn mờ, gương mặt hơi rũ xuống đó đẹp tới kinh người, nhìn cách một màn mưa, tựa như là người đi ra từ trong tranh.

Lâm Túc và Hàn Tú đều là lần đầu tiên nhìn thấy Ôn Cố đổi dạng, không nhận ra, trên mặt hai người lóe qua vẻ kinh diễm, nhìn nhau rồi đi vào dưới mái hiên: “Cô cũng là thôn dân sao? Chúng tôi có chút chuyện muốn nhờ các cô giúp đỡ…”

Theo họ thấy, chỉ có đám thôn dân phi nhân loại ở làng du lịch mới có dáng vẻ yêu nghiệt như vậy, người bình thường vốn không thể đạt tới trình độ này.

Ôn Cố ngẩn người, lúc này mới nhớ ra vẫn chưa nói với Lâm Túc cô đã tỉnh lại.

Cô chần chừ một lúc, quyết định nói thẳng với hai người họ: “Các người đừng xa lạ như vậy, tôi là Ôn Cố, có chuyện gì cứ nói thẳng đi.”

Lâm Túc và Hàn Tú biết một chút nội tình của làng du lịch, trưởng thôn và Xuân Thập vốn không ra nước ngoài học tập mà xảy ra vài sự cố dẫn tới không thể lộ mặt trước mặt người khác, còn cụ thể là sự cố gì bọn họ không rõ, nhưng thân phận của trưởng thôn và thôn dân đặc biệt là điều chắc chắn. Nhưng biết thì biết, biết người con gái xinh đẹp tới mức không giống người thật trước mắt này lại là bản tôn của trưởng thôn, hai người đều dại ra.

Nhìn họ há miệng tới mức có thể trực tiếp nuốt được một cái trứng gà, Ôn Cố không nhịn được cười to, cảm giác khiến người ta chấn kinh có hơi đã. Cô cười một lúc, vẫy tay nói: “Chuyện này nhất thời không giải thích rõ với các người được, các người cũng đừng hỏi, dù sao tôi vẫn là tôi, trước đây quan hệ thế nào, sau này cũng như thế ấy.”

Lâm Túc chấn kinh xong, nhanh chóng bình tĩnh lại, thấy cô nói năng cử chỉ quả thực vô cùng giống với trưởng thôn trước đây, không khỏi tấm tắc chậc chậc, đùa nói: “Trưởng thôn, hóa ra mấy tháng cô biến mất là đi phẫu thuật thẩm mỹ?”

Bây giờ Ôn Cố so với trước đây giống như hai người, người không biết chuyện thật sự có thể sẽ cho rằng cô đi phẫu thuật thẩm mỹ.

Ôn Cố vỗ đầu, bừng tỉnh nói: “Nếu anh tới sớm chút là được rồi, sao tôi không nghĩ tới lý do này chứ, nói thẳng tôi đi phẫu thuật thẩm mỹ là được rồi, đỡ cho tôi phí sức che giấu.”

Với kỹ thuật y học hiện giờ, hoàn toàn có thể thay đổi gương mặt của một người, ngay cả chiều cao và tỉ lệ dáng người đều có thể điều chỉnh, chẳng qua cuối cùng có thể đổi thành dáng vẻ gì, còn phải xem nền tảng của bản thân và thẩm mỹ, kỹ thuật của bác sĩ.

Hàn Tú lắc đầu nói: “Không được, nghe nói nếu dáng vẻ khác biệt quá lớn, chụp lại chứng minh nhân dân phải cung cấp chứng minh phẫu thuật.”

Công ty người mẫu có không ít cô gái đã đi điều chỉnh ngũ quan để thăng tiến trong công việc, người có dã tâm khá lớn sẽ trực tiếp đổi mặt, lúc chụp lại ảnh chứng minh thì phải cung cấp chứng minh phẫu thuật và kết quả kiểm tra dna, cô ấy nghe rất nhiều ví dụ như thế này rồi.

Ôn Cố nhún vai, dù sao bây giờ cũng không thể dùng cách nói này được nữa, cô đã nói với tất cả nhân viên trưởng thôn còn cùng Xuân Thập học ở nước ngoài.

“Phải rồi, các người tới có chuyện gì?” Cô treo gùi trúc đã lau sạch lên tường phơi, quay người vào nhà: “Bên ngoài mưa to, vào nói chuyện.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!