Vào trong nhà, Lâm Túc nói mục đích.
Anh ta càng ở bên Hàn Tú càng thích cô ấy, dưới sự cố gắng không ngừng của anh ta, Hàn Tú cũng nảy sinh tình cảm với anh ta, bây giờ bọn họ hai bên tình nguyện. Theo lý mà nói đều là người trưởng thành lại ái mộ lẫn nhau vốn có thể vui vẻ ở bên nhau, nhưng Hàn Tú bỗng nhiên cực kỳ để ý mệnh thiên sát cô tinh của mình, nói trước khi vấn đề này chưa giải quyết, cô ấy sẽ không đồng ý ở bên anh ta.
Lâm Túc nói ra liền vô cùng buồn bực: “Tôi ngay cả thiên mệnh chi nữ cũng không tin, cô ấy lại bắt đầu e dè mệnh cách mịt mờ. Tôi biết cô ấy là sợ làm tổn hại tới tôi, cho nên đặc biệt tới hỏi các cô, có cách nào có thể phá giải không?”
Trước đây, anh ta đã tìm mấy đại sư nổi tiếng trong giới để hỏi, nhưng các đại sư đều bày tỏ hết cách, bó tay chịu thua, chỉ đành quay về cầu xin các thôn dân giúp đỡ.
Ôn Cố nghĩ ngợi, trong ký ức của Phượng Hoàng không có kinh nghiệm giải quyết vấn đề mệnh cách cho con người, nói thật trước đây cô cũng chưa từng tiếp xúc với con người, cô đi hỏi thôn dân khác, các thôn dân lần lượt bày tỏ không biết.
Bạch Trạch lại hiểu biết một chút: “Mệnh thiên sát cô tinh không thể phá giải, nhưng tôi nhớ có thể tu sửa, quên đã đọc được ở đâu rồi, dù sao tôi cũng không biết.”
Tâm trạng mong đợi của Lâm Túc lập tức héo rũ, Hàn Tú đã sớm biết kết quả này, cho nên khá bình tĩnh, chủ động an ủi anh ta: “Đừng buồn, em không quan tâm kết quả, có thể yêu đương với anh em đã rất mãn nguyện rồi. Anh là chàng trai ưu tú nhất mà em gặp được, sau này nhất định sẽ gặp được rất nhiều cô gái tốt hơn em…”
Nói tới cùng, đối mặt với công tử có gia đình ưu việt như Lâm Túc, trong lòng Hàn Tú vẫn hơi tự ti. Từ nhỏ cô ấy đã bị cha mẹ ruột vứt bỏ, ở nhà cha mẹ nuôi cũng chưa từng nhận được tình thân chân chính. Lúc học trung học đã bắt đầu kiếm tiền nuôi bản thân, mặc kệ là gia đình hay là công việc, luôn nằm ở vị thế yếu, cẩn thận lấy lòng người khác, cô ấy đã quen với tư thái thấp, đối mặt với tình yêu, vô thức cũng hạ thấp bản thân.
Cho dù bây giờ sự nghiệp của cô ấy phát triển rất tốt, lương tháng đã đạt tới hàng triệu, vẫn không sửa được tâm thái kẻ yếu của cô ấy.
Lâm Tức buồn bực nói: “Sao em lại nói như vậy? Cho dù anh sẽ gặp được rất nhiều cô gái tốt hơn em, vậy có liên quan gì tới anh chứ? Người anh yêu là em, họ có tốt tới đâu cũng không phải là người anh yêu. Hàn Tú, anh ở trong lòng em chỉ là một kẻ ba phải sao? Nhìn thấy ai tốt hơn thì thích người đó?”
Hàn Tú hơi hoảng hốt: “Em không có ý đó…Em chỉ không hi vọng anh vì chuyện mệnh cách mà buồn khổ…Xin lỗi, là em không biết nói chuyện…”
Nhìn thấy dáng vẻ cô ấy luống cuống tay chân xin lỗi, Lâm Túc lập tức nguôi giận, xót lòng nói: “Lần sau đừng nói vậy nữa, đầu tiên em phải yêu chính mình, sau đó mới là anh. Ngay cả chính mình cũng không yêu, sao biết yêu người khác?”
“Em biết rồi…” Hàn Tú dịu giọng nói.
Hai người nói lời sến sẩm như không có ai bên cạnh, cho thần thú trong nhà ăn cơm chó.
Ôn Cố nhìn tới đau răng, trong lòng không biết sao lại hơi chua chua, đang muốn ra ngoài giải khuây, nghe Xuân Thập bất thình lình hỏi: “Thập Nhất, cô có yêu tôi không?”
Ôn Cố suýt chút vấp chân lên bậc cửa, cô nhanh chóng đứng vững người, hơi cứng nhắc trốn dưới mái hiên, tránh khỏi thôn dân trong nhà. Tuy họ không nghe thấy cuộc trò chuyện giữa cô và Xuân Thập nhưng cô vẫn không nhịn được ngại ngùng.
“Sao cô không trả lời tôi?” Xuân Thập thấy cô im lặng mãi, truy hỏi.
“Anh đừng giục…” Ôn Cố vòng dưới mái hiên đi hai vòng, lại vòng tới viện sau, nhiệt độ trên mặt cũng giảm xuống một chút: “Ừm…Tôi cảm thấy anh rất tốt.”
Xuân Thập vô cùng bất mãn: “Cái này không cần cô nói, tôi biết, cô còn chưa trả lời tôi, không được chuyển chủ đề.”
Trong viện mưa lớn xối xả, hạt mưa không ngừng bắn tung tóe dưới mái hiên, bắn lên váy và giày của Ôn Cố, toàn thân cô bao trùm một lớp vòng sáng mỏng, váy và giày luôn duy trì khô ráo chỉnh tề. Cô đi đến bên chuồng lợn, nhìn thấy lợn con nằm thành một hàng ngủ ngon lành trong chuồng, nhớ tới dáng vẻ mỗi sáng Xuân Thập cõng cỏ lợn về, cao cao gầy gầy, đón ánh bình mình ngập tràn khí tức thiếu niên.
Ôn Cố không nhịn được cúi đầu cười: “Anh rất tốt, tôi rất thích.”
Sau một trận trầm mặc, giọng nói hơi cự nự của Xuân Thập từ trong ý thức truyền tới: “Ai hỏi cô thích tôi không…”
Anh còn muốn tiếp tục nói gì đó, bể nước bên chuồng lợn bỗng nhiên vỡ ra tại chỗ, phát ra một tiếng vang lớn, Ôn Cố quay đầu nhìn sang, thấy bể nước đó đã chia năm xẻ bảy, còn có một người đàn ông tuấn tú ăn mặc kiểu thư sinh nho nhã cổ đại đứng trong bể, trên đầu người đàn ông đội một mảnh vỡ của bể nước, gương mặt mơ màng, tựa như còn chưa tỉnh ngủ.
Ôn Cố chần chừ nói: “Chúc Long?”
Người đàn ông tuấn tú nghiêng đầu nhìn cô, mảnh vỡ trên đỉnh đầu lập tức rơi xuống đất vỡ tan: “Cô là ai?”
Ôn Cố thấy anh ấy không phủ nhận, tiến lên tự giới thiệu: “Tôi là chủ nhân của núi Ngô Đồng, Ôn Cố.”