Virtus's Reader

Vốn dĩ trong tưởng tượng của Ôn Cố, có lẽ Chúc Long là một chàng trai vạm vỡ không khác Côn Bằng mấy, hoặc là một người đàn ông băng lãnh to lớn khí tràng cường thế, dù sao thì kiểu gì cũng sẽ không liên quan tới thư sinh nho nhã trước mắt này.

Chúc Long ngủ hơn nửa năm chưa ăn gì, trước khi ngủ cũng chưa lấp đầy bụng, đều dựa vào năng lượng tích tụ trong cơ thể để chống đỡ. Lúc này tỉnh dậy đã cảm thấy hơi đói, đợi khi phát hiện mình bất tri bất giác về thôn, lập tức cảm thấy cực kỳ thất vọng: “Tôi còn nghĩ đợi trời ấm lên sẽ xuống biển bắt vài con kình ăn.”

Trước khi anh ấy rời khỏi thôn, trong thôn đã gần như cạn kiệt, trong biển của núi Ngô Đồng đã bị ăn sạch, vì vậy vô thức cảm thấy phải tiếp tục đói bụng rồi.

Ôn Cố vừa nghe anh ấy nói muốn ăn kình, chỉ về hướng núi sau nói: “Trong biển có, nhưng số lượng không nhiều, trong thôn đã lập quy định, một tháng chỉ có thể ăn một con kình. Tháng này Côn Bằng đã ăn rồi, anh phải đợi tới tháng sau, hay là tôi nấu bát mì cho anh ăn lót bụng trước?”

“Vậy thật là tốt quá rồi, cảm ơn ý tốt của trưởng thôn.” Chúc Long chắp tay lễ độ nói: “Không biết khi nào Côn Bằng về? Là anh ta mang tôi về thôn cùng sao, nhím của tôi thì sao?”

Ôn Cố dẫn anh ta tới nhà bếp ở viện trước, đáp: “Không phải, lúc anh ấy ngủ đông, có thể không bám chắc đá, thuận theo dòng biển trôi về phương nam, bị tàu đánh cá vớt lên, tôi và Tất Phương nhìn thấy anh ấy ở cửa hàng hải sản nên đưa anh ấy về. Sau đó Tất Phương và Phu Gia đặc biệt tới Bắc Cực một chuyến, đưa anh, ngỗng trắng và nhím về cùng. Bây giờ đoán chừng nhím đang nghỉ ngơi ở núi sau, bên ngoài trời mưa nó không thích đi ra.”

Chúc Long biết sủng vật của mình không bị bỏ lại nên yên tâm, tự giác ngồi trước bếp giúp nhóm lửa thêm củi: “Phiền trưởng thôn rồi.”

Lần đầu tiên gặp được thần thú khách sáo như vậy, Ôn Cố rất không thích ứng, vừa chuẩn bị nguyên liệu vừa nói: “Anh quá khách sáo rồi, đều là người cùng một thôn, không cần xa lạ như vậy.”

Chúc Long mỉm cười gật đầu, cầm củi nhét vào trong bếp.

Giọng nói của Xuân Thập bỗng nhiên vang lên trong ý thức: “Hơn hai nghìn năm trước, Chúc Long từng bị thương trong trận động loạn đó, mắc phải hai nguồn bệnh, bình thường thời gian tỉnh táo không nhiều, quan hệ rất xa cách với chúng tôi, chỉ khá thân thiết với Côn Bằng bởi vì hai người họ là đồng hương.”

Chẳng trách lại khách sáo như vậy, Ôn Cố hiểu đại khái, gần như biết nên tiếp xúc với Chúc Long thế nào rồi. Người này không thích nói chuyện, cô bèn an tĩnh nấu mì, nấu xong múc cho anh ấy ăn, nhân tiện dặn dò anh ấy tự rửa bát đũa.

Chúc Long nho nhã ăn mì sợi thịt lợn đen, trên mặt không khỏi lộ ra biểu cảm khen ngợi: “Trưởng thôn, mì này rất ngon.”

Mì kéo mềm ẩm dai có tính đàn hồi, thịt lợn đen cắt thành lát mỏng tô điểm trên bát mì, bỏ trong nước dùng thấm ăn, chất thịt tươi mềm, ăn một lát thịt hút một hơi mì kéo rồi húp thêm ngụm nước, dạ dày đã lâu không ăn gì nóng ấm, cực kỳ thoải mái.

Ôn Cố cười nói: “Thích là được, trong nồi vẫn còn, nếu không đủ thì anh múc thêm.”

“Cảm ơn trưởng thôn.” Chúc Long đặt bát đũa xuống, trịnh trọng lấy một thứ đồ lấp lánh phát sáng như miếng thủy tinh to cỡ bàn tay đưa cho cô: “Đây là vảy do tôi rút xuống, một chút tâm ý, mong trưởng thôn nhận.”

Ôn Cố hơi ngơ, một bát mì đã có thể đổi được một cái vảy sao? Vậy sau này một ngày ba bữa, có phải anh ấy định đều tặng vảy? Sẽ trọc đó…

Trên người thần thú có rất nhiều bảo, lông vũ, vảy, sừng, móng…Thậm chí răng cũng là thiên tài địa bảo hiếm hoi, sau khi có được ký ức của Phượng Hoàng, Ôn Cố vô cùng rõ những điều này. Chúc Long có pháp lực cao cường, vảy của anh ấy vô cùng cứng, không chỉ có thể dùng để chế tạo vũ khí hoặc giáp phòng hộ gì đó, còn có thể làm thuốc, vô cùng hữu dụng. Lấy ra làm quà cảm ơn cho một bát mì, thật lỗ.

Xuân Thập cực kỳ không cam lòng lải nhải: “Tôi từng nấu cho anh ta mấy bữa cơm nhưng cũng không thấy anh ta tặng quà cảm ơn cho tôi, thế mà lại phân biệt đối xử như vậy…”

Ôn Cố nghe Xuân Thập lải nhải, cười ha ha nhận vảy: “Chúc Long, anh là người hiểu chuyện nhất trong thôn chúng ta, sau này muốn ăn gì cứ việc nói ra, đừng khách sáo.”

Chúc Long mím môi mỉm cười, cầm đũa lên tiếp tục ăn mì, Ôn Cố rảnh rỗi, xoay người rời khỏi nhà bếp, quay về căn nhà bên cạnh.

Hàn Tú và Lâm Túc vẫn ở đây, hai người ân ân ái ái ngồi trong góc thủ thỉ nói chuyện, các thôn dân thì tiếp tục đánh bài, ríu ra ríu rít vô cùng náo nhiệt.

Đế Giang thấy cô vào, thuận miệng hỏi: “Vừa nãy hậu viện có tiếng gì, có thứ gì nổ à?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!