Virtus's Reader

Vừa nãy họ đều nghe thấy một tiếng vang lớn, nhưng ván bài đang đi tới thời khắc quan trọng nhất, vốn dĩ không rời đi được. Huống hồ mọi người đều biết Ôn Cố ở trong viện, dứt khoát không di chuyển, lúc này thấy cô quay lại mới dành thời gian hỏi một câu.

“Không có gì, Chúc Long tỉnh rồi, ở cách vách ăn mì.” Ôn Cố nói xong, rót ly trà uống: “Các người nghĩ ra cách giải quyết mệnh cách thiên sát cô tinh chưa?”

Côn Bằng vừa nghe Chúc Long đã tỉnh, hơn nữa còn đang ăn mì, lập tức ném bài xuống chạy ra bếp: “Không chơi không chơi nữa, tôi đi ăn gì đó, cơm tối chưa ăn no, tiêu hóa xong xuôi cả rồi.”

Ôn Cố: “…”

Đế Giang bình tĩnh nói: “Chúng tôi đã nghĩ một cách, thực ra mệnh thiên sát cô tinh cũng không phải không thể yêu đương, chỉ cần mệnh của người yêu đủ cứng là được. Mệnh cách của Lâm Túc rất tốt, thêm một cái lồng tăng cường cho anh ta chút là được.”

“Lồng?” Ôn Cố không hiểu lắm: “Thêm thế nào?”

Kỳ Lân cười nói: “Vốn dĩ chúng tôi định dùng vảy của Côn Bằng, nếu Chúc Long đã tỉnh, dùng vảy của cậu ấy là tốt nhất.”

Ôn Cố: “…”

Chẳng trách Côn Bằng chạy nhanh như thế…nói tới nói lui, cho nên cái vảy vừa nãy cô nhận được còn chưa cầm nóng đã phải dâng ra rồi?

Không phải họ nghe trộm cuộc đối thoại giữa cô và Chúc Long mới nghĩ ra cách này đó chứ!

Bạch Trạch lắc đầu nói: “Nhưng chúng ta và Chúc Long không thân lắm, trưởng thôn, chuyện này giao cho cô và Côn Bằng.”

Bên kia Lâm Túc và Hàn Tú nghe được lập tức đứng dậy đi tới, thái độ thành khẩn: “Trưởng thôn, chuyện này phải phiền chị nhọc lòng rồi, vừa nãy chúng em đã thương lượng quyết định, mặc kệ cách này có hữu dụng hay không, sau này đều sẽ quyên góp năm mươi triệu tệ cho làng du lịch để bày tỏ lòng biết ơn.”

Ôn Cố bị con số lớn của họ dọa giật mình, đầu tư ba trăm triệu tệ đã đành, dù sao thì sau này có chia hoa hồng sẽ không lỗ, nhưng quyên góp thì khác, điều đó đồng nghĩa với tặng miễn phí cho cô và thôn dân năm mươi triệu tệ. Đây không phải là trong nhà có mỏ khoáng thì là trong mỏ khoáng có nhà.

Hàn Tú thấy biểu cảm của cô kỳ quái, hơi ngại, sợ cô hiểu lầm mình nhìn trúng tiền của Lâm Túc mà lợi dụng anh, thấp giọng giải thích: “Nhờ phúc của Bạch Trạch, mấy tháng nay em đã nhận được rất nhiều hợp đồng quay chụp từ các thương hiệu lớn, bởi vì hiệu quả rất tốt cho nên giá trị cũng lên theo. Mấy hôm trước còn ký được hai đại diện sản phẩm, phí đại diện có thể lấy được vào tháng sau…Vừa hay có năm mươi triệu tệ…”

Đây là quyết định sau khi cô ấy và Lâm Túc nghiêm túc thảo luận, từ khi phát hiện các thôn dân đều không phải là con người bình thường, cô ấy đã hiểu vì sao lần đầu tiên mình tới làng du lịch ở, đêm đó đã mơ được cha mẹ ruột, cũng hiểu vì sao cô ấy lại đột nhiên biến thành một người may mắn. Vận may của cô ấy là do trưởng thôn và Bạch Trạch mang tới cho cô ấy, thậm chí sở dĩ cha mẹ ruột của cô ấy bị báo ứng cũng là do họ. Bây giờ họ còn phải giúp cô ấy giải quyết vấn đề mệnh cách, cho dù cô ấy là người có duyên được chọn trúng cũng ngại nhận không sợ hỗ trợ của họ như vậy, cô ấy thực sự quá ngại, phải gửi lại hồi báo cho họ mới có thể an tâm.

Các thôn dân tựa như không thiếu tiền, nhưng với năng lực hiện giờ của cô ấy, ngoài năm mươi triệu tệ này ra thực sự không có thứ gì khác có thể lấy ra, nói thật, cho dù năm mươi triệu tệ này cũng là nhờ phúc của Bạch Trạch cô ấy mới kiếm được, không có sự giúp đỡ của cậu ấy, cô ấy không biết còn phải đi bao lâu mới có thể có ngày hôm nay.

“Sau này có khó khăn gì, chỉ cần em có thể giúp được, nhất định sẽ không khước từ.” Hàn Tú chân thành nói.

Ôn Cố thở dài, lấy vảy của Chúc Long ra, còn chưa cầm nóng đã phải tặng đi rồi, nhưng có thể giúp được Hàn Tú giải quyết phiền não cũng không được coi là lãng phí: “Kỳ Lân, ông xem thử phải làm thế nào?”

Kỳ Lân hơi kinh ngạc: “Sao cô có vảy của Chúc Long?”

“Tôi nấu cho anh ấy bát mì, anh ấy tặng tôi để cảm ơn.” Ôn Cố thuận miệng nói: “Một miếng đủ không? Tôi chỉ có một miếng này.”

“Đủ rồi, không cần nhiều như thế.” Kỳ Lân gật đầu, nhận vảy tựa như lơ đễnh chà xát, tấm vảy cứng chắc giống như một khối kẹo dính đầy bụi sương, bột trắng đổ xuống ào ào, rơi vào trong bát sứ.

Một cái vảy lớn bị ông ấy chà tới co lại hơn phân nửa, nửa tấm còn lại ông ấy trả cho Ôn Cố: “Trưởng thôn, còn lại cô cất đi.”

Ôn Cố cất nửa tấm vảy rồng còn lại, thấy Kỳ Lân giao gần nửa chén bột đó cho Phu Gia, Phu Gia cầm lọ thuốc nước đổ vào khuấy, khuấy thành một bát hồ màu xám, trông giống như hồ vừng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!