“Qua đây uống.” Phu Gia vẫy tay với Lâm Túc, chỉ hồ vảy rồng.
Lâm Túc xanh mặt, nếu không nhìn thấy quá trình chế tác thì thôi, anh ta tận mắt nhìn thấy bát vật thể dạng hồ không rõ này sinh ra như thế nào, nào còn có dũng khí uống vào.
“Nhất định phải uống như thế này sao? Có thể nấu lên chút hoặc thêm đường gì đó không?”
Phu Gia không thèm nghe đã vung tay, thúc giục nói: “Bớt nói nhảm, mau uống đi, thuốc này tiếp xúc với không khí lâu sẽ tan mất dược tính, không có lọ thứ hai đâu.”
Lâm Túc lập tức không dám chần chừ, bước hai bước tới trước bàn, bưng bát lên nhắm chặt hai mắt đổ vào trong miệng.
Vị hồ nhuyễn tốt hơn trong tưởng tượng một chút, không có mùi vị kỳ quái quỷ dị gì, gần như không màu không vị, chỉ là cảm giác uống vào khá đặc biệt, giống như đang ăn đất dẻo cao su.
Một hơi uống hết, Lâm Túc đặt bát xuống thở ra một hơi, anh ta cảm nhận kỹ lại, dường như trên người không có bất cứ thay đổi gì. Anh ta không khỏi nghi hoặc hỏi: “Thuốc này có công hiệu khi nào?”
Phu Gia: “Một lúc là được.”
Vừa dứt lời, Lâm Túc trợn trắng mắt thẳng tắp ngã ra sau nằm xuống đất.
Hàn Tú kinh hô đi đỡ anh ta, bấm vào nhân trung của anh ta, phát hiện làm gì cũng không gọi anh ta tỉnh dậy được: “Chuyện gì vậy, liệu anh ấy có xảy ra chuyện không?”
“Đừng lo, ngủ một giấc là được.” Phu Gia xoa cằm quan sát Lâm Túc: “Uống bát thuốc này, chỉ cần anh ta không tìm đường chết, mệnh thọ trăm tuổi không thành vấn đề, hơn nữa bách bệnh bất xâm, còn có thể ân ân ái ái với cô mấy chục năm nữa.”
Bên ngoài đang mưa, không tiện đưa Lâm Túc đến phòng khác, Ôn Cố dứt khoát bảo Hàn Tú khiêng anh ta vào trong phòng của Xuân Thập nghỉ ngơi. Xuân Thập không thích người khác ngủ giường của mình, cô bèn lấy chăn đệm mới trải lên đất cho hai người họ, dày vò hơn nửa đêm mới bố trí người xong xuôi.
*
Sáng thứ hai, Ôn Cố thức dậy tới viện của Xuân Thập chuẩn bị bữa sáng, khi đó vừa hay đụng mặt Lâm Túc từ trong nhà đi ra, anh ta cũng vừa mới dậy, khí sắc vô cùng tốt, hồng hào rạng rỡ, nhìn cái là biết ngủ rất ngon.
“Dậy rồi à, cảm thấy như thế nào?” Ôn Cố hỏi anh ta.
Lâm Túc vươn vai, cả người thần thanh khí sảng: “Cực kỳ thoải mái, lâu rồi không nhẹ nhõm như vậy.”
Loại trạng thái này chỉ có lúc học trung học anh ta mới có, khi đó mỗi ngày dồi dào tinh lực, vận động đủ loại, trạng thái tinh thần rất tốt, sau đó học đại học cộng thêm làm việc bận rộn, cũng không còn trạng thái tốt như vậy nữa.
*
Nhân lúc còn sớm, ánh mặt trời bên ngoài còn chưa chói chang, Lâm Túc hì hục tập thể dục ra ngoài chạy bộ.
Thứ hai là ngày nghỉ của làng du lịch, trong thôn không thấy bao nhiêu du khách, các nhân viên thì hầu hết đều nhân ngày nghỉ ngủ nướng, vì vậy trên đường cực kỳ thanh tĩnh. Lâm Túc chạy vòng hồ nhân tạo mấy vòng, mới nhìn thấy vài ba nhân viên từ bên hồ đi ngang qua, đến nhà ăn ăn bữa sáng.
Dạo gần đây Tiêu Anh Tuấn và Tiểu Đồng rất thân, hai người đều là nhân viên cấp nguyên lão tới làng du lịch làm việc sớm nhất, thời gian tiếp xúc lâu nhất, khá hiểu rõ đối phương, tuổi tác giữa hai người cũng xem xem nhau, vừa hay ở trong giai đoạn cực kỳ mong chờ tình yêu. Nhìn thấy nhân viên vào sau ai ai cũng có người yêu còn mình vẫn độc thân, hai người họ đều rất buồn bực, bèn bóc phốt chuyện này với đối phương, nói mãi nói mãi cũng không biết sao lại nói ra tia lửa, hiện giờ đã tiến vào giai đoạn ám muội, tầng cửa sổ giấy chính giữa đó đoán chừng cũng chẳng mất bao lâu nữa sẽ có thể chọc thủng.
Hai người dậy sớm gặp mặt sau đó cùng tới nhà ăn ăn sáng, định ăn sáng xong sẽ ngồi xe vào thành phố hẹn hò. Lúc đi qua bờ hồ nhân tạo, Tiểu Đồng nhìn thấy Lâm Túc đang chạy quanh hồ, nhìn kỹ lại mấy lần mới kinh ngạc nói: “Ể, Anh Tuấn, anh có cảm thấy hôm nay anh Lâm trông rất khác không?”
Tiêu Anh Tuấn nghe vậy chuyên chú kỹ, trực nam sắt thép thực sự khó phân biệt sự biến hóa nhỏ nhặt ở vẻ ngoài: “Chỗ nào khác?”
“Khí sắc đó, siêu tốt, da hồng hào, mấy lần trước anh ấy tới không có trạng thái này.” Tiểu Đồng nghiêm túc so sánh: “Hơn nữa hôm nay trông anh ấy cực kỳ trẻ…có thể là do quần áo nhỉ.”
ở trong mắt người bình thường như Tiểu Đồng, sự thay đổi của Lâm Túc đều thể hiện ở trên mặt. Sau khi anh ta tiếp quản công ty giải trí Hải Thành, có rất nhiều thứ phải học phải tìm hiểu, áp lực công việc rất nặng, cộng thêm mấy tháng trước Ôn Cố vắng mặt, rất nhiều chuyện trong làng du lịch đều do anh ta xử lý. Tinh lực của một người có dồi dào mấy cũng có lúc hạn chế, khoảng thời gian đó anh ta cực kỳ bận, tuy nghỉ ngơi tốt nhưng sắc mặt vẫn không tốt lắm, quầng thâm mắt xuất hiện. Thế nhưng mới một tuần không gặp, anh ta không chỉ khí sắc và trạng hái tinh thần tốt lên rất nhiều, hơn nữa dung mạo trông cũng trẻ ra không ít, dáng vẻ mặc đồ thể thao màu trắng cực kỳ có sức sống, nói anh ta là sinh viên mười tám tuổi vừa vào đại học cũng không thành vấn đề.