Virtus's Reader

Tiểu Đồng nhìn thấy có hơi ngưỡng mộ, cô gái tới tuổi của cô ấy, sợ nhất chính là trên người xuất hiện hiện tượng sơ lão, cái gì mà nếp nhăn dưới mắt, nếp nhăn từ mũi tới khóe miệng, nếp nhăn cổ đều rất chết người, bất cẩn sẽ lộ ra tuổi tác của mình, cho dù cô ấy chú trọng chăm sóc thường ngâm suối nước nóng gì đó nhưng cũng không thể ngăn cản sự xuất hiện của nếp nhăn mắt. Đối với người có năng lực khôi phục cường đại, khó lộ già như Lâm Túc, thực sự rất khiến người ta ghen tỵ.

Tiêu Anh Tuấn thấy tâm trạng của cô ấy bỗng chùng xuống, không hiểu rõ tình huống gì, anh ta do dự một lúc, cẩn thận vươn tay ôm cô ấy, an ủi nói: “Nếu cô cũng muốn chạy bộ, từ ngày mai tôi chạy cùng cô.”

Tiểu Đồng nâng mắt nhìn anh ta, nhìn dáng người thẳng tắp và ngũ quan tuấn tú của anh ta, nhịp tim bỗng tăng nhanh, thình thịch thình thịch giống như sắp nhảy khỏi lồng ngực. Cô ấy luôn biết anh ta có vẻ ngoài không tồi, nhưng đã nhìn quen nhan sắc của mấy người Xuân Thập, Đế Giang, Phu Gia, cô luôn vô thức ngó lơ ưu điểm này của anh ta, lúc này bị anh ta nhìn thẳng, cảm thấy rất xấu hổ.

Tiểu Đồng không nhịn được dời tầm mắt, thấp giọng đáp: “Được.”

Tiêu Anh Tuấn lấy làm lạ nói: “Sao mặt của cô đột nhiên đỏ lên vậy?”

“…” Tiểu Đồng kéo anh ta tiếp tục đi về trước, thuận miệng nói: “Mặt trời chói rồi, được rồi mau tới nhà ăn, đến muộn cơm sẽ bị thu mất.”

Khi Lâm Túc kết thúc chạy bộ trở về viện, Hàn Tú đã dậy, Bạch Trạch và Đế Giang cũng ngồi trong viện, đang vây bên bàn thấp ăn bữa sáng.

Đế Giang vừa nhìn thấy anh ta đã ‘yo’ một tiếng: “Cái lồng này không tồi, đủ nổi bật.”

Lâm Túc tưởng anh ấy nói đồ thể thao trên người mình, cúi đầu nhìn rồi cười nói: “Anh Đế Giang thích không, nhà tôi còn có một bộ mới toanh.”

Đế Giang xua tay cười không đáp, cúi đầu tiếp tục ăn sáng.

Khác với sự biến hóa mà người bình thường nhìn thấy, ở trong mắt các thôn dân, Lâm Túc ngoài trạng thái bản thân thay đổi, nổi bật nhất vẫn là cái lồng màu vàng sáng bọc trên đỉnh đầu anh ta. Giống như một cái chuông lớn to bằng dáng người, ụp lên đầu anh ta, đậy cả người anh ta ở bên trong, ánh vàng lấp lánh, cực kỳ chói mắt.

Kiểu lồng bảo vệ này kỳ thực thần thú nào cũng có, Ôn Cố cũng có, nhưng cái của họ khá khiêm tốn, về cơ bản đều là vòng sáng trong suốt, không nhìn kỹ sẽ không nhìn ra được, cái lồng của Lâm Túc so với cái của họ giống như một smart đứng trong người bình thường, nhìn cái là có thể thấy ngay, rất khoa trương. Không cần nghĩ cũng biết đây tuyệt đối là dấu vết của Phu Gia.

Lâm Túc không hề biết mình đã thành smart trong mắt thần thú, anh ta đi xối nước lạnh tắm rửa thay quần áo sạch sẽ đi ra ăn sáng cùng mọi người.

Hàn Tú đã múc giúp anh ta bát mì vằn thắn tôm tươi, còn có một xấp củ cải muối.

Hai người ngọt ngào ngồi cạnh nhau ăn sáng, nhất cử nhất động đều tựa như bóc lên bong bóng màu hồng, giải quyết xong vấn đề mệnh cách, đáy lòng không còn cố kỵ gì, tình yêu giữa hai người họ tựa như cũng càng sâu đậm hơn.

Ôn Cố, Bạch Trạch và Đế Giang – ba cái bóng đèn to tướng không chút tự giác, bình chân như vại ngồi vừa ăn bữa sáng vừa nói chuyện, chỉ coi hai người đó không tồn tại.

Sắp tới tháng bảy rồi, lại là một mùa tốt nghiệp nữa, mới sáng Ôn Cố đã nhận được tin của bạn cùng phòng Tiết Bảo Bảo, hôm nay trường tổ chức lễ tốt nghiệp, hỏi cô khi nào về trường lấy bằng tốt nghiệp, trong lớp đang dự định chụp ảnh tốt nghiệp, người hướng dẫn chuẩn bị lấy tiền quỹ còn lại lên mạng mua cho mỗi bạn học một bộ hán phục, chụp ảnh tốt nghiệp phong cách cổ điển.

Bây giờ Ôn Cố đã biến dạng, đương nhiên không thể tham dự chụp hình tốt nghiệp. Cô nói với người hướng dẫn mình ở nước ngoài có việc không về được, sẽ bảo người thân tới lấy bằng tốt nghiệp thay mình, chụp hình thì khỏi. Người hướng dẫn thấy cô thực sự không về được cũng hết cách, đồng ý giúp cô chuyển giao bằng tốt nghiệp.

Cô định nhân hôm nay trong thôn nghỉ ngơi nên đến trường lấy, thuận miệng hỏi Đế Giang và Bạch Trạch có muốn gì không, cô vào nội thành có thể nhân tiện mang cho họ.

Bạch Trạch không thích ăn vằn thắn, lúc này đang cầm bánh táo mật ong ăn, vừa ăn vừa nói: “Tôi muốn kẹo bông, hãng Bạch Vân.”

Dạo gần đây kẹo bông của hãng này rất hot trên app video, cậu ấy xem tới thèm, muốn mua trên mạng, đáng tiếc đã đứt hàng, nghe nói cửa hàng lớn trong thành phố vẫn mua được.

Ôn Cố gật đầu đồng ý: “Đế Giang thì sao, anh có muốn gì không?”

Đế Giang nghĩ ngợi thật sự không muốn gì, đang định lắc đầu, mắt đột nhiên sáng lên: “Ồ, cô mua giúp tôi một cái laptop, còn có máy quay phim.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!