Virtus's Reader

Hồ Điệp và Hạc Giấy đều là streamer, ngoài mỗi thứ bảy cùng anh ấy lên sân khấu biểu diễn, bình thường ở trong phòng mình livestream. Anh ấy có thời gian rảnh rỗi sẽ đến xem họ livestream, thuận tiện lộ mặt ké, một tới hai đi cũng thu hút không ít fans. Mấy hôm trước Hồ Điệp còn khuyên anh ấy cũng mở một tài khoản streamer, hát pk với cô ấy.

Đế Giang không có máy tính, bèn lấy điện thoại hát pk với cô ấy, hiệu ứng rất tốt, rất nhiều fans tặng hoa cho anh ấy.

Đế Giang cực kỳ thích cảm giác được fans sùng bái này, hơn nữa còn có thể nhận được hoa nhỏ, vì vậy cực kỳ phấn khích, đã livestream được một khoảng thời gian. Nhưng điện thoại livestream suy cho cùng vẫn không tiện, máy tính tốt hơn.

Ôn Cố ghi yêu cầu của anh ấy lại, ăn cơm xong lau miệng đẩy bát chuẩn bị đến trường: “Chỗ này giao cho hai người dọn dẹp, tôi đi trước.”

Lâm Túc và Hàn Tú hậu tri hậu giác đi ra từ trong thế giới hai người, vội đứng dậy: “Trưởng thôn muốn ra ngoài sao? Vừa hay chúng tôi cũng phải về thành phố, thuận đường chở cô.”

Ôn Cố vội vàng từ chối, cô không hề muốn ngồi cùng một xe với một cặp trai gái trẻ đang kỳ yêu đương nồng cháy, cơm chó chắc chắn sẽ ăn tới nhợn.

Hai người mời mấy lần đều bị Ôn Cố kiên định từ chối, họ hết cách chỉ đành đi trước.

Ôn Cố về nhà thay quần áo, mang theo ví tiền và chứng minh nhân dân, vừa đi ra khỏi cửa viện đã nghe Xuân Thập bất thình lình hừ một tiếng.

Cô vô thức dừng bước hỏi: “Anh làm sao vậy?”

Xuân Thập rất bất mãn: “Cô muốn tới trường?”

“Đúng vậy, phải lấy bằng tốt nghiệp.” Ôn Cố không biết anh đang khó chịu cái gì, đoán: “Anh cũng có đồ muốn mua?”

Xuân Thập trầm mặc một lúc: “Tôi cũng muốn đi.”

“Anh đi kiểu gì?” Ôn Cố hơi ngạc nhiên, sau đó lập tức nhớ tới cái gùi trúc trong viện, suýt chút phun máu: “Anh muốn tôi cõng gùi trúc đến trường? Không thể nào!”

Cô vẫn cần thể diện được không, cõng cái gùi trúc đi lấy bằng tốt nghiệp, tuyệt đối sẽ bị bạn học và giảng viên vây xem.

“Cô lại từ chối tôi.” Xuân Thập rất không vui, chỉ trích nói: “Tôi đã chịu ủy thân vào gùi trúc rồi, cô cõng một chút có làm sao? Có phải cô chê tôi không thể hóa hình, chê dáng vẻ bây giờ của tôi xấu không?”

Ôn Cố: “= =.”

Thân là một thần núi, tại sao lại có một trái tim nhạy cảm đa nghi như vậy?

Cô vừa trầm mặc, Xuân Thập càng nổi đóa, chỉ coi là mình đã nói đúng lời trong lòng của cô, vô cùng tức giận: “Nếu cô không đưa tôi theo, tôi, tôi hủy gùi trúc!”

Ôn Cố nghe xong vừa tức vừa buồn cười, hủy gùi trúc có lợi gì với anh, đúng là một tên ngốc kiêu ngạo. Cô xoắn xuýt một lúc, vẫn lấy gùi trúc ra: “Được rồi, tôi dẫn anh đi, đừng nói nhảm nữa.”

Ngay sau đó, một luồng sáng lóe lên trên gùi trúc, sau khi ánh sáng lướt qua, gùi trúc hồi phục nguyên dạng, không nhìn ra bất cứ thay đổi nào. Nhưng Ôn Cố đã cảm nhận được một đoàn linh lực ngưng tụ bên trong, cô không nói hai lời cõng gùi trúc lên xuất phát đi lấy bằng tốt nghiệp.

Đại học S là một trường đại học tổng hợp trọng điểm, nằm ở trong làng đại học Hải Thành, phong cảnh ưu mỹ, phong cách trường học mộc mạc, phần lớn các sinh viên nghiêm túc học tập, cố gắng tiến lên. Khi Ôn Cố đi vào trong khuôn viên trường, không nhịn được có hơi hoài niệm thời sinh viên, tuy không có ký ức đặc biệt sâu sắc gì, nhưng kiểu cuộc sống đơn giản cố gắng vì mục tiêu nào đó vẫn rất vui.

Đương nhiên so ra, cô thích cuộc sống hiện tại hơn, có bạn bè, có nhà, có…người mình thích.

Cõng gùi trúc suốt chặng đường đi vào văn phòng, Ôn Cố nhận được vô số ánh mắt kinh ngạc tò mò, phần lớn ánh mắt là bị vẻ ngoài của cô thu hút, sau đó là hướng tới cái gùi trúc trên lưng cô. Nhưng nhìn thì nhìn, cũng không có ai chỉ chỉ trỏ trỏ cô. Dù sao thì sinh viên ăn mặc kỳ dị trong đại học không ít, cõng một cái gùi trúc gì đó, cũng không phải không thể tiếp nhận.

Trong văn phòng rất nhiều người, đều là sinh viên tới làm bằng tốt nghiệp. Lúc mọi người nhìn thấy cô, họ đều ngẩn người, bao gồm người hướng dẫn cũng hơi ngơ ngác. Đây là văn phòng của người hướng dẫn khoa máy tính, người tới đây đều là sinh viên năm tư khoa máy tính. Mọi người cùng một khoa bình thường ít nhiều cũng từng gặp mặt, tuy không quen nhưng nhìn thấy mặt cũng sẽ hơi quen thuộc.

Bây giờ bề ngoài của Ôn Cố tương đối ưu tú, dáng người cao gầy, dung mạo càng khỏi nói, năm đó ở thần giới cũng có thể được xưng là đệ nhất mỹ nhân, huống chi ở trong khoa máy tính nam nhiều nữ ít. Với điều kiện vẻ ngoài như vậy, cho dù cả đại học S cũng không có ai đẹp hơn cô, đi tới đâu chắc chắn cũng là tiêu điểm.

Vì vậy các bạn học và giảng viên trong văn phòng đều rất nghi hoặc, đây là bạn học ở khoa nào, sao chưa từng gặp?

Ôn Cố không quan tâm ánh mắt xung quanh, bình tĩnh đi tới chỗ người hướng dẫn lớp mình: “Chào cô, em là chị họ của Ôn Cố, tới lấy bằng tốt nghiệp thay em ấy.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!