Virtus's Reader

“Em chính là chị họ của Ôn Cố?” Người hướng dẫn vô cùng lấy làm lạ.

Sáng nay Ôn Cố đã gửi tin nhắn với người hướng dẫn, nói mình vẫn đang ở nước ngoài không về kịp, sẽ nhờ chị họ tới trường nhận thay. Người hướng dẫn dẫn lớp của Ôn Cố bốn năm, rất rõ tình huống gia đình và thân thế của Ôn Cố. Lúc biết Ôn Cố và người thân nhận nhau, bà ấy cũng rất vui cho Ôn Cố, cuộc sống một mình không dễ dàng, có người thân sẽ tốt hơn là sống một mình. Sau đó bà ấy lại nghe nói Ôn Cố đã kế thừa tài sản do gia đình để lại và mở một làng du lịch, dựa vào tay nghề nấu nướng tuyệt đỉnh mà kinh doanh rất hot.

Bà ấy nhớ khi đó mình còn cảm thán một phen với mấy đồng nghiệp trong văn phòng, Ôn Cố đã sống vất vả hơn hai mươi năm, bây giờ khổ tận cam lai, xoay người làm địa chủ rồi.

Sau đó bà ấy không theo dõi tin tức của Ôn Cố nữa, cho dù có đợt làng du lịch dăm ba hôm lại lên hotsearch, bà ấy cũng không để ý gì. Vì vậy, bà ấy hoàn toàn không biết người thân của Ôn Cố lại xuất sắc như vậy, trông hoàn toàn không giống người một nhà?

Không phải nhầm lẫn đó chứ? Người hướng dẫn nghĩ tới xuất thần.

Ôn Cố nhiều lần bày tỏ mình không đi nhầm, xác thực là chị họ của Ôn Cố và lấy ra chứng minh nhân dân chứng minh, cuối cùng cũng lấy được bằng tốt nghiệp. Cô nhìn rồi ký tên, xác định không sai sót, sau đó thuận tay ném vào trong gùi trúc sau lưng, lập tức nghe thấy giọng nói dương dương đắc ý của Xuân Thập vang lên trong ý thức: “Còn nói không dẫn tôi theo, kết quả không phải cần tôi lấy đồ giúp sao.”

Ôn Cố: “…”

Lúc này lực chú ý của các bạn học và giảng viên trong văn phòng cuối cùng cũng rời khỏi mặt cô, dời tới cái gùi trúc sau người cô. Một bạn nam tóc xoăn ăn mặc thời thượng tò mò hỏi: “Mỹ nữ, sao cô lại cõng giỏ ra ngoài, lẽ nào năm nay lưu hành túi đan bằng trúc sao? Nhưng miệng túi mở ra như vậy rất dễ bị trộm đồ, ít nhất phải thêm cái nắp.”

Một bạn học nam ăn mặc trạch nam ở bên cạnh anh ta thì có vẻ mặt khoa trương nói: “Tôi thực sự không hiểu giới thời trang các cậu, tất lưới cá đã đành, bây giờ lại còn cõng gùi trúc ra ngoài, phong cách phục cổ biến thành phong cách nông thôn rồi, nếu không phải nhan sắc của chị họ Ôn Cố đủ cao để gánh, đổi lại là người khác, đoán chừng tưởng là vừa làm nông xong đã vội tới trường.”

Hai bạn nam này đều là bạn học cùng lớp của Ôn Cố, Ôn Cố và họ không được coi là thân lắm. Nhưng đôi bên từng nói chuyện, bình thường đụng mặt ở trường cũng sẽ chào nhau. Hai người đều có tính cách khá hướng ngoại hoạt bát, cơ bản người cả khoa không có ai mà họ không quen.

Ôn Cố hơi sầu, giải thích: “Thật sự không phải là thời trang, không phải em họ tôi đã mở một làng du lịch sao, tôi là cư dân trong thôn, bây giờ em ấy ra nước ngoài học nên tôi quản lý thôn thay em ấy, bình thường thường xuyên ra đồng làm việc, dùng quen thứ này rồi, hôm nay ra ngoài tiện tay đeo lên, lên xe mới phản ứng lại.”

Mọi người vừa nghe nói cô thường phải ra đồng làm việc, không khỏi tự chủ nhìn tay của cô, chỉ thấy đôi tay đó mảnh khảnh trắng nõn, nhìn không hề giống kiểu làm việc nặng nhọc. Tất cả mọi người phát ra tiếng cười thiện ý, khen cô cõng giỏ cũng rất đẹp, có cảm giác thời trạng khác biệt, không ai coi lời cô nói là thật, còn tưởng cô đang đùa hoặc là nói khá khoa trương.

Ôn Cố thấy họ đều không tin nên dứt khoát không giải thích, lần này người trong văn phòng càng nhận định cô đùa, còn có cô gái cảm thấy quần áo của cô rất đặc biệt, quan sát kỹ rồi tới gần hỏi: “Xin hỏi chiếc váy này của cô là của hãng nào vậy? Còn có cái giỏ này, cách đan rất đặc biệt, rất đẹp, là đồ đặt làm sao? Chưa thấy nhãn hàng nào có loại giỏ này.”

Tú đan từ trúc vẫn rất thường thấy trên tạp chí thời trang, các nhãn hàng lớn cũng từng ra mắt không ít, nhưng gùi trúc gần gũi với cuộc sống như vậy quả thực chưa từng thấy trên tạp chí.

“Váy là do thợ may trong thôn chúng tôi tự thiết kế và may, còn giỏ…” Ôn Cố nói xong, trong đầu đột nhiên xuất hiện dáng vẻ Xuân Thập ngồi trong viện nghiêm túc đan giỏ, tâm tư không khỏi bay lên, bật thốt: “Còn giỏ, là bạn trai của em họ tôi đích thân đan.”

“Trưởng thôn có bạn trai rồi?” Một cô gái đeo kính kích động truy hỏi: “Có phải là anh trai Xuân Thập không? Chắc chắn đúng chứ? Hai người họ đều cùng xuất ngoại rồi!”

Cô ấy là khách quen của làng du lịch, hơn nữa là tốp khách sớm nhất ghé tới làng du lịch, cực kỳ thích đồ ăn ở nhà hàng và nước ép trái cây tươi của quán đồ uống, mỗi lần tới làng du lịch, ngoài ăn uống ngâm suối nước nóng, niềm vui lớn nhất chính là cùng đám bạn ghép cp trong thôn, cô ấy thuộc thuyền Thập Cố kiên định!

Lời đã nói ra rồi, cũng không có gì không tiện thừa nhận, dù sao thì cô và Xuân Thập bây giờ đều rất thích nhau, làm tròn lên miễn cưỡng được coi là quan hệ bạn trai bạn gái chứ? Sau khi ý nghĩ trên lướt qua, Ôn Cố cười híp mắt gật đầu: “Không sai.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!