Virtus's Reader

Đôi mắt phía sau cặp kính của cô gái lập tức bùng lên ánh sáng hưng phấn, nhanh chóng móc điện thoại ra gõ chữ đăng tin, kích động nói: “Tôi nói mà, trực giác của tôi rất chuẩn, chưa từng đứng nhầm cp, lần này tôi lại cược thắng rồi!”

“Cược?” Ôn Cố đầy dấu chấm hỏi: “Các cô cược cái gì?”

Em gái mắt kính vừa nhanh chóng đăng tin vừa giải thích với cô: “Chị họ, tôi nói nhưng chị không được nói với trưởng thôn và người khác trong thôn biết đó. Là thế này, trước đây chúng tôi rảnh rỗi đã ghép mấy cp trong thôn, cược cuối cùng cặp cp nào có thể ở bên nhau, có thuyền Thập Cố mà tôi đứng, còn có cp Hạc Phát Đồng Nhan giữa Đế Giang x Phu Gia, cp dưỡng mắt Tất Phương x Phu Gia, cp nhà hàng Tất Phương x trưởng thôn…”

“…” Ôn Cố bị một chuỗi cp kỳ kỳ quái quái của cô ấy dọa sợ, nghĩ kỹ lại rồi hỏi: “Sao Bạch Trạch và Kỳ Lân không có cp?”

Ngay cả Côn Bằng tới sau cũng có ngỗng trắng làm cp, sao hai người này không có?

Em gái mắt kính ngẩng đầu từ trong điện thoại kính nể nhìn cô: “Không ngờ chị họ này có khẩu vị nặng như vậy.”

Ôn Cố: “???”

Một đám người kéo đông kéo tây nói chuyện cả buổi trong văn phòng mới nhận bằng tốt nghiệp của mình giải tán, Ôn Cố rời khỏi trường đại học S, đi thẳng tới trung tâm thương mại tổng hợp của làng đại học, đi mua đồ cho Bạch Trạch và Đế Giang. Trên đường từ văn phòng đi tới trung tâm thương mại, Xuân Thập luôn im lặng, cực kỳ an tĩnh, Ôn Cố không nghĩ nhiều, còn tưởng là ánh mắt đánh giá tấp nập của người đi đường khiến anh ngại.

Nói tới ánh mắt của người đi đường, Ôn Cố đã cảm thấy dở khóc dở cười, trong hai mươi năm cô thay hình đổi dạng lẫn lộn trong nhân loại, chưa từng có cái gọi là tỉ lệ quay đầu, cũng chưa từng có người hỏi đồ cô mặc trên người là nhãn hàng nào, không ngờ hôm nay cõng cái giỏ đi trên đường cũng có không ít người chạy tới hỏi nhãn hàng và link mua, đoán chừng cô mang giày rơm, người khác nhìn thấy cũng sẽ cho rằng là hệ liệt nghỉ dưỡng do nhãn hàng nào tung ra.

Bởi vì mục tiêu rất rõ ràng, cho nên Ôn Cố vào trung tâm thương mại chưa tới mười phút đã mua xong đồ đi ra. Cô xách laptop mới toanh và một túi kẹo bông lớn đứng bên đường chuẩn bị bắt xe, hôm nay sinh viên về trường nhận bằng rất nhiều, giờ này xe khá khó bắt, cô đứng một lúc cũng không bắt được taxi, ngược lại có mấy chiếc xe tư gia tới bắt chuyện.

Ôn Cố lần nữa từ chối ý tốt của chủ nhân một chiếc xe sang, xoay người trốn vào chỗ râm mát, suy nghĩ hay là tự tìm một nơi không có người hóa hình bay về.

Đang nghĩ nơi nào khá thanh tĩnh, Xuân Thập bất thình lình lên tiếng hỏi cô: “Thập Nhất, tôi biến thành bạn trai của cô khi nào?”

Đầu Ôn Cố ong ong, hỏi ngược lại: “Anh không thích tôi sao?”

Xuân Thập lập tức hơi ấp úng: “Thi…thích.”

“Anh thích tôi, tôi cũng thích anh, đương nhiên chính là quan hệ bạn trai bạn gái rồi.” Ôn Cố nghiêm túc thuyết phục: “Không phải anh không nguyện ý chứ?”

“Đương nhiên không hề…” Xuân Thập nhíu mày, luôn cảm thấy bước phát triển hình như không đúng.

“Vậy không phải được rồi sao, được rồi đừng nghĩ nữa, đợi anh có thể hóa hình, chúng ta giống như con người, chụp hình kết hôn, nhận giấy đăng ký kết hôn, còn tổ chức tiệc cưới trong thôn, như thế nào?”

“Ừm…”

“Hình như anh không muốn lắm?”

“Không có, như vậy rất tốt.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!