Mùa hè năm nay, các loại túi đan từ trúc với đủ hình thù kỳ quái đột nhiên lưu hành trong giới sinh viên ở Hải Thành, phong cách nghỉ dưỡng nông thôn rất nổi. Phóng mắt nhìn đi, trong làng đại học nơi nào cũng có thể thấy công cụ chứa đồ như gùi trúc, sọt trúc và làn trúc, các cô gái ăn mặc thời thượng gần như ai cũng có một cái, nghiễm nhiên là kiểu một món đựng trăm thứ thời thượng.
Ôn Cố không ngờ chẳng qua mình bị người nào đó gây áp lực đành cõng gùi trúc vào trường dạo một vòng, thế mà lại dẫn tới trào lưu thời trang…
Nhìn gùi trúc xinh xắn nhỏ nhắn đang treo trên khuỷu tay của Hàn Tú, Ôn Cố không nhịn được treo hắc tuyến đầy đầu: “Thẩm mỹ trong giới thời trang các em đúng là đặc biệt…”
Hàn Tú cười cong mắt: “Còn là trào lưu do trưởng thôn mở đầu, trước đây em luôn không tin có người khoác bao tải cũng có thể rất xinh đẹp, bây giờ cuối cùng cũng tận mắt chứng kiến rồi.”
Ôn Cố nghe nhiều lời khen ngợi, hai tai đã sớm sinh ra lực miễn dịch, biểu cảm vô cùng tê dại: “Em và Lâm Túc làm lễ cưới khi nào?”
Tháng trước Hàn Tú và Lâm Túc đã về nhà gặp cha mẹ, mấy năm qua, cha mẹ của Lâm Túc vô cùng lo lắng cho chung thân đại sự của con trai, khó khăn lắm mới thấy anh ta dẫn bạn gái về, đều vui mừng khôn xiết. Ngay tại đó đã bắt đầu lập kế hoạch cho hôn nhân đại sự của hai người, nghe nói bây giờ đã tìm công ty tiệc cưới nổi tiếng nhất quốc tế thiết kế hôn lễ.
Nhắc tới bạn trai, Hàn Tú cười e thẹn: “Cuối năm nay, thời gian cụ thể vẫn đang bàn, tới lúc đó mời các anh chị nhất định phải tới, không có sự giúp đỡ của các anh chị, bọn em cũng sẽ không có ngày hôm nay.”
Ôn Cố mỉm cười gật đầu: “Nhất định sẽ tham gia.”
Hàn Tú hết phiền muộn, Ôn Cố nhận được rất nhiều linh khí, tu vi của Xuân Thập cũng tăng lên so với trước, nhưng số linh khí này đối với anh mà nói chỉ như muối bỏ biển, vẫn còn chưa đủ để hóa hình. May mà Huyết Ngô Đồng theo sự thành công Niết Bàn của Ôn Cố cũng tỏa sáng tân sinh, nếu không cô một mình cung cho hai người thật sự hơi khó.
*
Mỗi lần Quý Thịnh có kỳ nghỉ sẽ chạy tới làng du lịch, dạo gần đây giới giải trí chấn động mạnh, tất cả diễn viên làm việc kín tiếng, lượng công việc giảm đi, thế là ngày nào anh ta cũng ở trong thôn không đi, hận không thể mọc rễ đâm chồi ở đây.
Người tinh tường đều nhìn ra anh ta có ý với Tất Phương, cả ngày lẩn quẩn bên cạnh Tất Phương làm chân chạy vặt không biết trời đất, giống như con chó đuôi to. Phần lớn nhân viên trong thôn đều bày tỏ thích thú việc này, thậm chí thi thoảng sẽ trợ công, theo họ thấy, điều kiện gia đình Quý Thịnh ưu tú, lại đẹp trai, năng lực nghiệp vụ của diễn viên vẫn luôn không ngừng tiến bộ, tổng hợp lại rất xứng đôi với Tất Phương.
Quý Thịnh cũng rất tự tin với bản thân.
Bởi vì nhiều nguyên nhân, Lâm Túc không tiết lộ thân phận thật sự của các thôn dân cho Quý Thịnh, vì vậy Quý Thịnh vẫn không biết người mình thích là một con chim một chân.
Có tấm gương là Ma Hữu, Tất Phương nhanh chóng phát giác được ý đồ của Quý Thịnh, chị ấy xưa nay ngay thẳng, có gì tuyệt đối sẽ không giấu trong lòng, lập tức hỏi thẳng: “Có phải anh thích tôi không?”
Quý Thịnh đã sớm phát hiện chị ấy khác với cô gái mình tiếp xúc bình thường, dây thần kinh lớn tới mức có thể so với trực nam sắt thép, vốn dĩ anh ta đã chuẩn bị xong việc công lược trường kỳ, không ngờ đã kích động boss mục tiêu nhanh như vậy, kinh hoảng nói: “Đúng, đúng vậy, cô nhìn ra rồi?”
Tất Phương hỏi anh ta: “Vì sao anh lại thích tôi?”
“Tôi cảm thấy cô rất đáng yêu…” Quý Thịnh hơi ngại nắm tóc: “Đặc biệt là dáng vẻ ăn cá, cực kỳ hấp dẫn tôi.”
Tất Phương ngẩn người, đây là lần đầu tiên chị ấy nhận được lời khen như thế này, không biết tại sao lại khiến tâm trạng của chị ấy vô cùng vui vẻ, chị ấy thuận tay cầm một hộp cá sống tươi cho anh ta: “Cá lát này có mùi vị rất ngon, anh nếm thử.”
Trên lát cá xối một lớp nước tương mới nhất được nghiên cứu ra, vị chua chua ngọt ngọt kết hợp với cá lát vô cùng vừa miệng. Vừa giữ được vị nguyên thủy của nước trong lát cá, lại không ngấy, rất hoàn mỹ.
Quý Thịnh vui vẻ nhận hộp, hỏi: “Vậy cô thì sao, cảm thấy tôi như thế nào?”
Tất Phương nói thẳng: “Vẻ ngoài của anh rất được, tính tình ôn hòa, quả thực là một người yêu tốt, chỉ là thể chất quá yếu, tư chất bình thường, tu hành khó khăn.”
Quý Thịnh: “…”
Quý Thịnh sờ cơ bụng và cơ ngực nổi bật mình tốn rất nhiều thời gian khổ luyện ra, sắp không quen hai chữ yếu ớt này nữa rồi.
*
Chiều hôm nay, Đế Giang rảnh rỗi lấy máy tính ra vừa phơi nắng vừa xem chương trình giải trí trong viện, xem một lúc cảm thấy nhàm chán, dứt khoát mở app livestream lên bắt đầu livestream. Tài khoản của anh ấy là do Hồ Điệp mở giúp, chung một nền tảng với cô ấy, còn từng pk hát mấy lần với cô ấy, hút không ít fans, cộng thêm độ nổi tiếng và fans trung thành tích lũy trong làng du lịch của mình, tuy không ký hợp đồng với nền tảng nên không nhận được đề cử, nhưng độ quan tâm nhận được rất cao.
Người phụ trách nền tảng từng tìm riêng Đế Giang, hi vọng anh ấy có thể ký hợp đồng với nền tảng, đãi ngộ thù lao đưa ra rất tốt. Nhưng Đế Giang không thiếu tiền, anh ấy livestream thuần túy là xem tâm trạng, sau khi biết ký hợp đồng thì phải livestream hàng ngày thì lập tức từ chối.
Sau đó liên tục có mấy tốp người tìm anh ấy hợp tác, anh ấy đều không quan tâm. Cho tới khi có một công ty đĩa nhạc tìm anh ấy ra đĩa hát, Đế Giang mới miễn cưỡng đồng ý, sau đó hai bên bàn bạc rất thuận lợi, ra một cái đĩa lớn, bài hát chủ đề chính là bài hát ru của Đế Giang.
Sau khi đĩa hát phát hành, lượng tiêu thụ rất tốt, bài hát ru rất được người mất ngủ săn đón, rất nhiều bệnh nhân mất ngủ quanh năm viết thư tặng quà cho Đế Giang, cảm ơn anh giúp họ có một giấc ngủ an ổn.
Bây giờ Đế Giang cũng là đại lão ăn cơm dựa vào bản quyền.
Đế Giang vừa mở app livestream đã thấy Quý Thịnh xách hai giỏ dưa chuột lớn đi vào, trên cánh tay nổi gân xanh, trên mặt lại không có cảm xúc, phong đạm vân khinh, giống như một con ba ba già.
Quý Thịnh đổ hai giỏ dưa leo lớn vào trong vại ở góc viện, dưa leo quá nhiều, vại không chứa hết, để một phần lại trong giỏ.
Đế Giang nhìn mấy cái, thấy anh ta xách giỏ tựa như lại muốn vào ruộng hái, vội vàng giơ tay ngăn lại: “Đủ rồi, viện sắp bị cậu nhét đầy rồi, dừng lại đi.”
Quý Thịnh khựng bước, đặt giỏ trúc xuống ngồi trên ghế bên cạnh Đế Giang, vẻ mặt ngơ ngác, mắt đan phượng hơi nhếch lên không hề nhìn thấy vẻ đẹp trai trên màn ảnh thường ngày, lúc này hơi ủ rũ.
Quý Thịnh hữu khí vô lực sờ cơ bụng của mình, liên tục nửa tháng ngày nào cũng ra đồng làm nông, hiệu quả rõ rệt, tuyến cơ bắp trôi chảy hơn trước, nhưng hình như vẫn không đủ…
Quý Thịnh mệt mỏi hỏi: “Rốt cuộc như thế nào mới được coi là không yếu đuối?”
Đế Giang: “Tôi thấy tố chất thân thể của cậu đã khỏe mạnh hơn ban đầu rất nhiều, cường thân kiện thể vốn không phải chuyện một lần là xong, hà tất nôn nóng như vậy?”
Quý Thịnh có nỗi khổ khó nói, anh ta nghẹn một lúc, không nhịn được vẫn kể ra chuyện Tất Phương nói mình quá yếu đuối. Bị người con gái mình thích chê thể chất yếu, nói ra kỳ thực rất mất mặt, vì vậy anh ta luôn không nhắc chuyện này với ai, bao gồm bạn từ nhỏ Lâm Túc, anh ta cũng chưa từng nói.
“Tôi biết Tất Phương không phải người bình thường, thân thủy lợi hại, người đàn ông mà cô ấy thích chắc chắn không thể quá kém so với cô ấy.” Quý Thịnh khổ sở nói: “Bây giờ tôi bắt đầu luyện tập, có lẽ tuổi lớn một chút, nhưng chung quy có một điểm ích lợi, anh Đế Giang, chắc anh cũng là ẩn sĩ cao nhân, có thể chỉ điểm cho tôi không?”
Ấn tượng của Quý Thịnh đối với các thôn dân vẫn dừng lại ở ẩn sĩ cao nhân, vốn không ngờ họ vốn không phải đồng loại.
Đế Giang thấy anh ta ngay cả Tất Phương là gì cũng không biết đã dám đâm đầu vào, lập tức nổi lòng tôn kính, ôm theo vài phần thương hại nói: “Không có chỉ điểm, nhưng nếu chỉ là tăng cường thể chết, có một người có thể giúp cậu.”
Quý Thịnh kích động hỏi: “Vị cao nhân đó ở đâu?”
Đế Giang tắt máy tính dẫn Quý Thịnh đi gặp cao nhân.
Lúc này cao nhân đang cầm kim thêu thêu hoa.
Quý Thịnh nhìn Phu Gia thêu hoa say sưa, quan sát cổ tay vừa nhỏ vừa trắng của anh ta, thầm nghĩ lẽ nào Phu Gia là cao thủ dùng kim trong truyền thuyết? Nhưng anh ta không thích dùng kim, không hề hợp với khí chất nam tử hán của anh ta.
Bỏ đi! Chỉ cần có thể lọt vào mắt của Tất Phương, thêu hoa có là gì!
Anh ta kiềm chế lại mạch cảm xúc bay bổng, lộ ra vẻ bi tráng đập nồi dìm thuyền: “Tôi phải làm gì?”
Đế Giang nói tình huống của Quý Thịnh cho Phu Gia, bảo anh ta xem giúp, cười xấu xa nói: “Không phải anh mới nghiên cứu ra nhiều thuốc nước sao, cho cậu ta thử chút.”
Phu Gia đặt kim thêu xuống, nhìn chằm chằm Quý Thịnh mấy cái, gật đầu nói: “Được.”
Quý Thịnh: “???’
Hai người này đang tính toán cái gì, sẽ không hại anh ta chứ?
Quý Thịnh bỗng cảm thấy không tốt lắm.
Phu Gia đứng dậy tới nhà cách vách, chẳng bao lâu đã cầm một cái hộp gỗ lớn đi ra. Anh ta mở hộp gõ lục tìm một lúc, tìm ra hai lọ thuốc có màu sắc quái dị đưa cho Quý Thịnh: “Uống thử xem.”
Quý Thịnh nhìn hai lọ thuốc không nói rõ rốt cuộc là màu gì ở trước mắt, gương mặt hơi méo mó: “Sẽ không uống chết người chứ?”
Phu Gia nghiêm túc suy nghĩ: “Chắc là không.”
Quý Thịnh: “…”
Đế Giang cười ha ha thúc giục nói: “Nhắm mắt uống xuống, mở mắt ra nói không chừng có thể nhập môn rồi.”
Quý Thịnh vẫn do dự không quyết, việc này không thể trách anh ta, ai dám tùy tiện uống thuốc ba không - không rõ lai lịch, màu sắc còn rất quỷ dị, khí vị dọa người.
Đang đấu tranh, Hồ Điệp từ trong nhà đi ra: “Anh Phu Gia, thuốc của anh em dùng xong rồi, tới lấy thuốc mới.”
Quý Thịnh quay đầu nhìn, phát hiện hôm nay Hồ Điệp lại không đeo khẩu trang. Anh ta từng vô ý nhìn thấy vết thương trên mặt Hồ Điệp, biết nghiêm trọng cỡ nào, hôm nay nhìn tiếp, thế mà không có vết sẹo nào, chỉ còn vài vết sẹo màu nâu bên khóe miệng, không nhìn kỹ thậm chí sẽ không chú ý tới.
Hồ Điệp không có sẹo thật sự rất đẹp, ngoại trừ hơi mập ra, không hề kém gì diễn viên nữ mà Quý Thịnh từng hợp tác. Trên mặt cô ấy ngập tràn nụ cười, lấy thuốc rồi vui vẻ rời đi.
Quý Thịnh nhìn bóng lưng rời đi của cô ấy trầm tư một lúc, ánh mắt đặt lên hai lọ thuốc nước lần nữa, nghiến răng mở nút lọ ngửa đầu đổ thuốc vào.
Uống hết hai lọ thuốc, Quý Thịnh không nhịn được ợ lên.
Anh ta hơi ngại, đang muốn nói gì đó để giảm đi sự ngại ngùng, bụng bỗng nhiên dâng lên một cảm giác kỳ dị mà quen thuộc….
Anh ta ôm bụng, nhăn mặt chạy ra ngoài, chạy một mạch về phòng mình, lao vào nhà vệ sinh.