Virtus's Reader

Truyện được làm bởi Phước Mạnh

Mua Truyện Inb Zalo: 0704730588

--------------------------

Sau một hồi quặn đau tê tâm liệt phế, tiếng dội nước vang lên. Quý Thịnh vịn tường từ trong nhà vệ sinh đi ra, bước chân yếu ớt, sắc mặt tái nhợt. Anh ta cố chống kéo mình tới giường nằm xuống, lấy điện thoại ra chuẩn bị gọi xe cấp cứu.

Tay run rất dữ dội, cầm điện thoại cũng rất miễn cưỡng, càng đừng nói là ấn số. Quý Thịnh gian nan nhập vào hai số 1, số thứ ba còn chưa ấn được, tay run một cái, điện thoại trượt thẳng xuống đập lên mặt anh ta, sau đó thuận theo má, mạn giường trượt xuống đất.

Quý Thịnh: “…”

Quý Thịnh tuyệt vọng vùng vẫy, muốn dậy nhặt điện thoại, phần bụng lại nổi lên cơn đau như dao xoắn, hai chân nhũn ra, hai mắt tối sầm, cứ như vậy mà ngất đi.

Tỉnh lại đã là tối ngày hôm sau.

Khoảnh khắc Quý Thịnh ngồi từ trên giường dậy đã phát giác không đúng.

Cảm giác đau quặn ở bụng đã biến mất, toàn thân ngập tràn sức lực không dùng hết, ngay cả vết thương để lại lúc quay phim trước đó cũng khỏi hẳn, bộ não tỉnh táo chưa từng có, ngay cả thế giới trước mắt cũng trở nên rõ rệt hơn.

Thuốc của Phu Gia quả nhiên lợi hại!

Nhưng đây không phải là trọng điểm.

Trọng điểm là có người cởi sạch quần áo của anh ta khi anh ta hôn mê, còn nhét vào trong chăn, cảm nhận kỹ lại, tựa như còn lau người cho anh ta.

Quý Thịnh hơi hoảng, anh ta bị người khác nhìn sạch trong tình huống không hay biết gì!

Liệu có phải là Tất Phương không?

Trong lòng Quý Thịnh không nhịn được dâng lên một cỗ mong đợi, dạo gần đây tập luyện thỏa đáng, cơ bắp trên cơ thể vô cùng hoàn mỹ, Tất Phương nhìn thấy chắc sẽ hài lòng nhỉ.

Ôm theo tâm trạng xấu hổ lại mong đợi tựa như thiếu nữ hoài xuân, Quý Thịnh mặc quần áo ra ngoài.

Vừa ra ngoài đã thấy Tiêu Anh Tuấn từ cửa viện bước vào, nhìn thấy anh ta còn ể một tiếng: “Anh Quý, anh tỉnh rồi, tôi đang định đút cho anh chút nước nữa, tỉnh rồi thì tốt.”

Quý Thịnh cứng đờ người.

“Đút nước?” Anh ta kinh nghi bất định: “Vậy quần áo của tôi…”

Cũng là do anh thay?

Tiêu Anh Tuấn: “Ồ, là tôi thay giúp anh, sợ anh không thoải mái nên nhân tiện lau giúp anh một chút, anh Quý, anh không hổ là ngôi sao, dáng người siêu đỉnh, mặc quần áo trông gầy, cởi ra có thịt phết.”

“…” Quý Thịnh mặt không cảm xúc xoay người về phòng, tâm trạng tung tăng mong đợi lập tức xám xịt, anh ta đã ngất cả ngày, thế mà chị ấy cũng không tới sao: “Anh về làm việc đi, tôi tự biết uống nước.”

Tiêu Anh Tuấn không hiểu sao anh ta lại bỗng nhiên trở mặt, tưởng mình đã mạo phạm anh ta, ngượng ngùng sờ mũi: “Vậy tôi đi đây, đúng rồi, Tất Phương bảo anh tỉnh rồi đi tìm cô ấy.”

Quý Thịnh đứng im bất động, vô cùng quật cường: “Cô ấy tìm tôi có việc gì?”

“Anh không biết sao?” Tiêu Anh Tuấn kinh ngạc nói: “Không phải anh muốn theo cô ấy học võ?”

Quý Thịnh ngẩn người, lập tức co giò lao đi.

Cô muốn dạy anh học võ, có phải có nghĩa là cô cảm thấy thể chất bây giờ của anh cuối cùng cũng đạt chuẩn rồi không?

Tháng chín, Hải Thành.

Ngày nắng gắt dần lui, không khí nóng bức bất tri bất giác mát mẻ lại, con gái mặc áo croptop và con trai mặc áo ba lỗ vận động trên phố gần như không thấy nữa.

Trung tâm thành phố ngựa xe như nước xuất hiện một bé trai, bé trai trông chỉ tầm mười tuổi, mặc áo ngắn tay quần đùi màu vàng tơ, sau lưng đeo một chiếc gùi trúc, đứng ở giao lộ chữ thập.

Bé trai rất đẹp trai, gương mặt non nớt mà tuấn tú vô cùng hút mắt, là đứa trẻ đẹp nhất trên cả con phố, các chị các dì các bà đi qua đều không nhịn được dừng bước nhìn, còn có người nhiệt tình đi lên hỏi bé trai có cần giúp đỡ không.

Nhìn dòng người muôn hình vạn trạng trên đường, bé trai tỏ vẻ lạnh lùng, lần lượt từ chối ý tốt của người đi đường, cậu hơi nghiêng đầu nói với gùi trúc sau lưng: “Anh muốn về thôn.”

Trong gùi trúc có một con gà con màu vàng, nó ngồi trong tổ đã được sắp xếp tỉ mỉ giống như một quả bóng lông tinh xảo, khiến người ta rất muốn xoa nặn.

Trong lòng bé trai nghĩ như vậy, trên tay lập tức hành động, cậu giơ tay vòng tới phía sau trực tiếp bắt gà con ra, cầm trên tay, lần nữa nói: “Anh là linh thể, răng tuyệt đối sẽ không có vấn đề, không cần khám bác sĩ.”

Gà con vỗ cánh phạch phạch, kêu chíp chíp hai tiếng, tiếng gà lọt vào trong tay bé trai, tự động hóa thành tiếng nữ: “Không được, tiền lấy số nha sĩ đắt cỡ nào anh biết không, tuyệt đối không được lãng phí, huống hồ hôm qua em còn nhìn thấy răng anh đau tới mức không có tâm tư tu luyện.”

Bé trai: “…”

Bé trai và gà con chính là Xuân Thập và Ôn Cố.

Thời gian chênh lệch trăm năm, Xuân Thập hóa hình lần nữa, hóa hình đã gần mười tuổi, chính là thời kỳ trẻ nhỏ thay răng mọc răng.

Lần trước hóa hình, điều kiện trong thôn gian khổ đơn sơ, dựa núi ăn núi, anh an an ổn ổn lớn tới năm trăm tuổi. Lần này tình huống lại khác xa, thằng nhóc Bạch Trạch đó cả ngày mua các loại kẹo socola online, Ôn Cố thì vì tu luyện mỗi ngày phải nấu một số đồ ăn.

Xuân Thập rất sành ăn, chớp mắt đã đợi một trăm năm, sau khi hóa hình điên cuồng ăn. Có lẽ là vừa hóa hình nên răng quá non nớt, bây giờ anh lại bị sâu răng.

Chuyện này Xuân Thập vốn không muốn bị người khác biết, ngay cả Ôn Cố anh cũng không muốn nói, sợ bị chê cười.

Thế nhưng răng đau không phải bệnh, đau tới mức muốn mất mạng, cho dù anh là linh thể cũng không thoát khỏi uy lực của câu nói này. Mới đầu anh lặng lẽ chịu đựng, không nhịn được bèn lên mạng tìm các cách trị đau răng, sau đó bị Ôn Cố phát hiện.

Ôn Cố lập tức đặt lịch hẹn nha sĩ tốt nhất Hải Thành cho anh, nha sĩ này rất nổi tiếng, tiền bốc số tốn hai nghìn tệ, một tháng chỉ có hai ngày nhận khám, đầu tháng và giữa tháng. Ôn Cố chỉ giành được số giữa tháng.

Sau khi Niết Bàn, Ôn Cố có một vấn đề nhỏ, mỗi khi tới giữa tháng cô không thể giữ được hình người, sẽ biến lại thành gà con.

Vừa hay trúng hôm nay, cô hết cách, chỉ có thể ở trong gùi trúc cùng Xuân Thập đi khám nha sĩ, nếu cô không đi cùng, tám chín phần Xuân Thập sẽ không ngoan ngoãn tới bệnh viện.

Xuân Thập cầm gà con đi vào bệnh viện, vừa vào cửa đã bị ngăn lại.

Nhân viên bệnh viện biểu thị bệnh viện cấm mang sủng vật vào.

Xuân Thập cười, lập tức cầm gà con quay người đi ra, nói nhỏ: “Không phải anh không chịu khám, họ không cho em vào.”

Ôn Cố: “…”

Đã tới cửa rồi, đâu thể rời đi như vậy, cô vỗ cánh bay vào gùi trúc: “Anh giấu em vào rồi vào.”

Xuân Thập nghiêm túc suy nghĩ, đặt gùi trúc ở cửa phòng bảo vệ nhờ chú bảo vệ trông giúp, còn gà con, đương nhiên là nhét trong áo mang theo vào.

Ôm gà con, Xuân Thập vào bệnh viện bốc số khám răng, lúc bác sĩ thấy anh, vô thức nhìn ra sau: “Phụ huynh cháu đâu?”

Xuân Thập: “Cháu tự tới.”

Bác sĩ hơi lấy làm lạ, nhưng cũng không nói gì, ra hiệu anh nằm trên ghế làm kiểm tra.

Xuân Thập cẩn thận nằm xuống, để không đè trúng Ôn Cố, chỉ cảm thấy một quả bóng lông mềm mại lại ấm áp co quắp bên người mình, ngưa ngứa.

Bác sĩ: “Bạn nhỏ, đừng uốn tưới ẹo lui.”

Xuân Thập: “…”

Cố nhịn cơn ngứa ngáy khám răng xong, lúc rời khỏi bệnh viện, Xuân Thập thở phào, đến phòng bảo vệ lấy gùi trúc đeo lên lưng: “Lông của cô nên chỉnh một chút, dài ngắn không đều đâm tôi rất ngứa.”

Quay về làng du lịch, Xuân Thập không đi cửa chính, trực tiếp vòng tới núi sau đến núi Ngô Đồng.

Trăm năm trôi qua, làng du lịch vẫn đang kinh doanh, chỉ là người kinh doanh đã sớm thay đổi. Hơn năm mươi năm trước, Ôn Cố giao toàn quyền cho nhà họ Lâm quản lý, bây giờ người quản lý trong thôn là cháu cố của Lâm Túc và Hàn Tú.

Về tới núi, Xuân Thập đội Ôn Cố đi đến bên biển, các thôn dân đang phơi nắng nướng đồ nướng trên bãi cát.

Quý Thịnh và Tất Phương, Côn Bằng, Chúc Long lái thuyền ra biển câu cá.

Thuyền là do nhà họ Lâm đưa tới vào tháng trước, thuyền nghỉ dưỡng cỡ nhỏ dùng kỹ thuật công nghệ cao, vừa có thể làm bánh bơi vừa có thể làm du thuyền, một thuyền đa dụng.

“Tiểu Thập về rồi.” Kỳ Lân đưa xiên nướng cho Xuân Thập, lại gắp miếng thịt nướng cho gà con: “Răng như thế nào?”

Gió biển từ từ thổi tới, Xuân Thập ngồi đối diện biển lớn, cầm một chuỗi vòng tay vỏ sò chưa hoàn thành tiếp tục xâu, vỏ sò đủ màu sắc đủ hình dạng, xâu lại với nhau vô cùng xinh đẹp.

Ôn Cố nhảy lên đùi anh lặng lẽ nhìn.

“Tặng cho em sao?”

“Ừm.”

[HOÀN TOÀN VĂN]

Truyện được làm bởi Phước Mạnh

Mua Truyện Inb Zalo: 0704730588

--------------------------

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!