Chập tối ngày thứ hai, Bạch Sa đeo cặp rời khỏi làng du lịch Thần Thú quay về trường học học tiết tự học tối. Có lẽ là vì lời chúc phúc của ông lão Kỳ Lân, cô bé lại không hề cảm thấy sợ hãi chút nào.
Trong phòng học đã có không ít người tới, người vội làm bài tập, người nói chuyện, ồn ào náo nhiệt. Cô bé tới không thu hút sự chú ý của bất cứ ai. Đoán chừng việc bỏ nhà đêm qua tới giờ vẫn chưa có người phát hiện. Hai năm trước, cô bé đã chuyển tới trường này, khi đó cô bé còn có một bạn nữ cùng bàn khá thân thiết, đáng tiếc sau này Mạnh Vũ ở trường tung tin đồn xấu của cô bé khắp nơi, bạn học nữ đó cũng vừa hay chuyển tới trường khác, tới đây cũng không còn kết được một người bạn nào nữa.
Cô bé đi thẳng về chỗ ngồi của mình, đang định ngồi xuống, bạn nam hàng sau bỗng phát ra một tiếng kêu thảm, tất cả mọi người quay đầu nhìn, chỉ thấy ghế của bạn nam rời rạc thành nhiều phần, mà bản thân cậu ta đã ngồi phịch trên sàn, trông có vẻ ngã không nhẹ.
Rất nhanh đã có bạn nam đi lên giúp đỡ cõng bạn học nam đó đến phòng y tế, bạn học còn lại ríu ra ríu rít bàn tán. Bạch Sa mẫn cảm phát giác có hai bạn nam nhìn về phía mình mấy lần, cô bé cẩn thận ngồi chồm hổm xuống kiểm tra kỹ chiếc ghế, xác định không có bất cứ vấn đề gì, lúc này mới an tâm ngồi xuống.
Tiết đầu tiên của giờ tự học trôi qua rất suôn sẻ, không xảy ra chuyện gì hết, Mạnh Vũ cũng không tới gây phiền phức cho cô bé.
Bạn học nam ngồi trên sàn đó đã được đưa tới bệnh viện thành phố, nghe nói xương cụt bị gãy, sau này không thể tiến hành vận động mạnh, thậm chí sinh hoạt cũng sẽ bị ảnh hưởng. Thành tích văn hóa của cậu ta không tốt, là một học sinh giỏi vận động, vốn dĩ đã dựa vào ưu điểm này nhận được tư cách tuyển thẳng vào cấp ba, không thể vận động đối với cậu ta mà nói không khác gì sấm sét giữa trời quang.
Lúc Bạch Sa nghe người xung quanh bàn tán, trong lòng hơi bất an, cô bé cứ cảm thấy bạn nam đó bị thương liên quan tới mình. Cô bé không nhịn được nhìn hai bạn nam vẫn luôn nhìn trộm mình lúc nãy, đối phương cũng vừa hay đang nhìn mình, khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, hai người đó lập tức tái mặt cúi đầu xuống.
Bạch Sa càng tin chắc chuyện này liên quan tới mình, người vốn dĩ ngã trên sàn là cô bé, không biết sao lại biến thành bạn nam kia. Cô bé nghĩ tới "sau này ai dám ức hiếp cháu sẽ gặp xui xẻo" mà ông Kỳ Lân nói, vành mắt dần đỏ lên.
Lúc này, có bạn nữ không quen biết gọi tên cô bé ở cửa lớp, bảo cô bé đến văn phòng gặp giáo viên chủ nhiệm. Cô bé lau khóe mắt, đứng dậy rời khỏi phòng học.
Trong văn phòng tổ ngữ văn lớp 8, mấy giáo viên đang vùi đầu chấm bài, giáo viên chủ nhiệm lớp 8 Lưu Hương nói với ba của Hoàng Quang Vinh: "Anh đừng nóng, tôi đã bảo người đi gọi rồi, lát nữa con bé sẽ tới."
Hoàng Quang Vinh chính là bạn học nam ngã gãy xương cụt đó.
Bạch Sa đi vào văn phòng, nhìn thấy một người đàn ông trung niên hung thần ác sát đứng bên cạnh giáo viên chủ nhiệm, trong lòng vô thức sinh ra ý nghĩ rút lui, nhưng vừa nghĩ tới trưởng thôn Ôn Cố và ông Kỳ Lân, cô bé lại có dũng khí, sải bước đi tới trước mặt giáo viên chủ nhiệm: "Cô Lưu, cô tìm em?"
Lưu Hương dùng ánh mắt phức tạp nhìn cô gái gầy yếu trước mắt: "Hoàng Quang Vinh nói em ấy bị thương là vì em, đây là ba của em ấy, muốn tìm em hỏi chuyện."
Bạch Sa gật đầu: "Có thể quả thực liên quan tới em, vốn dĩ cậu ấy muốn giở trò đùa ác trêu chọc em, kết quả báo ứng lên người mình."
"Đứa nhỏ như mày nói chuyện kiểu gì đấy? Hại người còn có lý lẽ đúng không?" Ba của Hoàng Quang Vinh to tiếng nói: "Gọi ba mẹ mày tới, nửa đời sau của con trai tao đều hủy trong tay mày, nhà mày không cho một lời giải thích, sau này đừng hòng sống yên!"
Lưu Hương nhíu mày, trong lòng cảm thấy hơi ngạc nhiên đối với phản ứng của Bạch Sa, đổi lại là trước đây, có lẽ lúc này cô bé đã khóc không nói nên lời. Nhưng Bạch Sa hôm nay ngược lại khiến cô ta thích hơn một chút, cô ta ho một cái, nói: "Anh Hoàng, tôi hiểu tâm trạng của anh, nhưng đây là văn phòng, xin bình tĩnh một chút, trường học nhất định sẽ cho anh một lời giải đáp. Bạch Sa, lời em vừa nói là có ý gì, có phải chiếc ghế đó do em đặt không?"