Bạch Sa lắc đầu: "Không phải em, lúc em tới lớp đã có rất nhiều người rồi, mọi người đều có thể làm chứng, cô cũng có thể trích xuất camera hành lang, em vốn không có thời gian, hơn nữa trước đó em cũng không biết chiếc ghế đó có vấn đề."
Lưu Hương nghĩ ngợi, quyết định đến phòng bảo vệ xem camera, ba của Hoàng Quang Vinh mắng chửi theo phía sau, sắc mặt bất thiện.
Kết quả camera được trích xuất ra rất nhanh, quả thật bạch Sa tới khá muộn, tối thứ sáu cũng rời đi rất sớm, căn bản không thể động tay động chân được, ngược lại là Hoàng Quang Vinh khá khả nghi, tối thứ sáu đi về muộn nhất, chiều nay lại tới phòng học rất sớm. Cậu ta là một học sinh không thích học hành, hành tung như vậy rất bất thường.
Lưu Hương về cơ bản đã nắm rõ chân tướng sự việc: "Anh Hoàng, anh nên hỏi kỹ Quang Vinh, nói không chừng anh hiểu sai rồi."
Ba của Hoàng Quang Vinh vô cùng bất mãn, giơ tay đánh lên mặt Bạch Sa: "Con nhóc như mày toàn nói dối, con trai tao bị điên hay sao mà tự ngồi ghế hỏng, tuyệt đối là mày đánh tráo! Rượu mời không uống lại uống rượu phạt, xem tao có đánh chết mày không!"
Một bạt tai đánh xuống, mặt cũng liệt luôn.
Bạch Sa kinh sợ nhắm chặt mắt, lại chậm chạp không đợi được bạt tai, ngược lại nghe thấy tiếng thét của giáo viên chủ nhiệm. Cô bé chậm rãi mở mắt, thấy ba của Hoàng Quang Vinh không biết làm sao lại cắm đầu xuống đất, trên đầu còn lủng một lỗ, máu đầm đìa, mặt đất bên cạnh ông ta có một cánh quạt hỏng, hình như là từ trên tường rơi xuống, vừa hay đập trúng đầu ông ta.
Sau một trận binh hoảng mã loạn, ba con nhà họ Hoàng đều vào bệnh viện thành phố, Bạch Sa bình an vô sự quay về lớp học, cô bé cảm thấy giống như nằm mơ vậy.
Sau khi tan lớp tự học, cô bé đeo cặp rời khỏi trường về nhà.
Trong nhà đang sáng đèn, ba và dì hiếm khi đều ở nhà, Mạnh Vũ còn về sớm hơn cô bé, ba người đang ngồi trong phòng khách ăn đêm, đứa em trai hai tuổi ngồi trong xe đẩy chơi, bầu không khí vô cùng hòa hợp, sự xuất hiện của cô bé giống như phá hoại gia đình họ vậy.
"Em gái, tối qua em đi đâu, sao cả đêm không về, anh ra ngoài tìm rất lâu, cực kỳ lo lắng." Mạnh Vũ giả vờ giả vịt nói, ở góc độ người lớn không nhìn thấy lại lộ ra biểu cảm vô cùng căm ghét.
Bạch Khang vừa nghe lập tức nổi giận, ông ta vô cùng tin tưởng lời của con trai kế: "Tối qua con không về nhà? Chuyện gì vậy? Ba không quản con nên con càng tự tung tự tác có đúng không?"
Đinh Hương vội vàng trấn an ông ta: "Đừng giận đừng giận, có lẽ Sa Sa đến nhà bạn học chơi không kịp nói với anh mà thôi."
Bạch Sa nhìn bọn họ một xướng một ca, trong lòng rất khó chịu, không nhịn được nảy sinh kích động bỏ nhà đi lần nữa, ở đây không có chỗ cho cô bé, cô bé muốn quay lại làng du lịch.
Bạch Khang nhìn thấy dáng vẻ hèn nhát này của cô bé lại tức giận: "Con làm vậy cho ai xem? Ra ngoài để người ta nhìn thấy còn tưởng ai trong nhà ức hiếp con! Mất mặt chết được! Mau về phòng học bài đi, lần này anh con thi giữa kỳ lại đứng nhất, con ngay cả top 500 cũng không vào được, còn dám tới nhà bạn học qua đêm!"
"Hôm nay có một bạn học nam muốn giở trò bẩn chỉnh con, kết quả tự ngã gãy xương cụt." Bạch Sa nhìn mũi chân một lúc bất thình lình nói: "Ba cậu ta tới trường tìm con, lúc đánh con bị quạt đập vỡ đầu."
Ý cười trong mắt Mạnh Vũ dần biến mất, ánh mắt nhìn về phía cô bé lộ ra chút bất ngờ, Đinh Hương cũng cực kỳ kinh ngạc, nhìn cậu bé: "Tiểu Vũ, con cũng về phòng đi, thời gian không còn sớm nữa, ngày mai còn phải đi học." Nói xong, bà ta cũng đứng dậy bồng con trai út đi lên lầu.
Thái độ của bà ta luôn như vậy, hễ có liên quan tới Bạch Sa, đều không quản quá nhiều.
Bạch Khang cũng không ngăn hai người họ, ông ta đang cảm thấy khó hiểu, dường như con gái hôm nay có hơi sai khác, bình thường chỉ cần ông ta phát ngôn, cô bé lập tức cúi đầu giận dỗi chạy về phòng mình, không hề lịch sự chút nào, bây giờ lại tồi tệ hơn, thi thoảng lại liếc nhìn ông ta!
Ông ta hồ nghi hỏi: "Bạn học của con đang yên lành chỉnh con làm gì?"
"Cảm thấy con dễ bắt nạt." Bạch Sa nghĩ rồi nói: "Không phải các người đều cảm thấy như vậy sao? Cho nên mới luôn bắt nạt con."
Gương mặt của Bạch Khang lập tức giận tới đỏ bừng, đây là lần đầu tiên ông ta bị Bạch Sa chống đối: "Con nói chuyện với người lớn như vậy? Con không học hành đàng hoàng, thành tích kém như thế, ba mắng con vài câu chính là ức hiếp con? Sao con không nghĩ xem ai cho con ăn, cho con mặc, cho con ở, ai cho con đi học? Cả ngày không học đàng hoàng, miệng ngày càng lảu mép!"