Ông ta muốn đứng dậy tìm chổi lông gà dạy dỗ cô bé, đứng được một nửa, mắt cá chân đột nhiên bắt đầu co rút, ảnh hưởng tới eo, thoắt cái đau tới mức ông ta toát mồ hôi lạnh cả lưng, ông ta kêu lên một tiếng ngã về sô pha, Bạch Sa do dự một lúc không đi lên đỡ ông ta, đi lên lầu gọi dì Đinh Hương xuống, mình quay về phòng ngủ.
Qua một lúc, dưới lầu khôi phục yên tĩnh, cửa phòng ngủ bị gõ vang, Bạch Sa mở cửa ra, thấy Mạnh Vũ đứng ở cửa, nghiêng đầu cười như không cười: "Giỏi rồi ha, biết phản kích rồi?"
Có ví dụ hai ba con Hoàng Quang Vinh và Bạch Khang, bây giờ cô bé không hề sợ Mạnh Vũ chút nào: "Có việc gì?"
Mạnh Vũ thấy cô bé không lộ ra biểu cảm nhát gan quen thuộc, cụt hứng, thu lại nụ cười, trong mắt là sự chán ghét quen thuộc: "Mày ra ngoài một đêm, ngược lại to gan hơn hẳn. Tao nói cho mày biết, muốn đi thì đi xa một chút, vĩnh viễn đừng về thì tốt nhất, tao nhìn thấy mày là buồn nôn, sao không chết ở bên ngoài cho xong."
Nói xong, cậu ta trợn mắt, quay người bỏ đi, vừa đi được hai bước, đột nhiên chân trái vấp chân phải ngã trên mặt sàn bằng phẳng, gương mặt đập xuống sàn, sống mũi cong nửa khúc, máu mũi chảy ra, không chỉ như vậy, chân phải lại đau tới mức không đứng dậy nổi.
Bạch Sa không khách sáo cười ra tiếng: "Ai chết trước còn chưa biết."
Rất nhanh Ninh Vũ cũng được đưa vào bệnh viện, kết quả chẩn đoán hiển thị xương sống mũi gãy, xương cẳng chân chân phải gãy, phải nhập viện điều trị. Lúc bác sĩ biết cậu ta ngã trên sàn hành lang thành ra thế này, vô cùng kinh ngạc.
Chưa từng nhìn thấy bệnh nhân nào ngã trên mặt phẳng lại ngã thành như vậy, thật sự rất thảm.
*
Sáng sớm thứ hai, Ôn Cố nhổ củ cải trong ruộng, trời bắt đầu lạnh rồi, cô chuẩn bị làm chút củ cải muối và rau cải cay, chua ngọt vừa miệng, ăn với canh đều rất ngon, mùa đông phải chuẩn bị. Ngoài rau dưa, cô còn trữ mấy chân lợn, treo dưới mái hiên phơi, đợi thành chân giò hun khói, vừa hay ăn tết.
Lúc chiều, Ma Hữu lại tới thôn, anh ta biết cuối tuần làng du lịch bận, cho nên bình thường cuối tuần đều không tới làm phiền Tất Phương. Vào ngày làm việc, cứ dăm ba hôm anh ta sẽ lộ diện, tặng chút hải sản tươi, đáng tiếc Tất Phương đều không thích những hải sản đó, chưa từng đụng tới.
Hôm nay anh ta lại xách một thùng hải sản tới, nói là hải sâm tươi mới vừa mang từ biển về, Tất Phương lấy một con nếm thử, hiếm khi không lộ ra biểu cảm chê bai, ít nhất ăn thêm hai con. Ma Hữu thấy vậy không khỏi mở cờ trong bụng, tựa như nhìn thấy bình minh hửng sáng, thậm chí trong lòng bắt đầu tính toán sau khi xác lập quan hệ với nữ thần sẽ dẫn cô ấy đi đâu ăn hải sản tươi.
Ôn Cố không thèm nhìn dáng vẻ ngốc nghếch đó của anh ta, Tất Phương là thần thú, con người ở trong mắt chị ấy đoán chừng không khác gì đồ ăn dự trữ. Người sẽ nảy sinh tình yêu với lợn trong chuồng lợn không, dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết là không thể nào.
Nể tình đều là con người, Ôn Cố quyết định giúp Ma Hữu sớm ngày kết thúc mối tình đơn phương đã định sẵn không có kết quả này. Nhân lúc mọi người đều không có ở đây, cô kéo Ma Hữu tới một bên, nói thẳng: "Anh và Tất Phương sẽ không có kết quả đâu, từ bỏ đi."
Một khắc trước, trên mặt Ma Hữu còn đang treo nụ cười, trong tích tắc đã giống như táo bón: "Trưởng thôn, không có ai đả kích người khác như cô?"
Ôn Cố rất nghiêm túc: "Tôi nói thật, không đùa đâu, tôi coi anh là bạn bè mới nói với anh như vậy, thân phận của hai người đã định sẵn hai người sẽ không có khả năng, từ bỏ đi."
Ma Hữu nhíu mày: "Thời đại nào rồi còn lôi thân phận ra, chẳng phải chỉ là người nông thôn sao, ba mẹ tôi sẽ không để ý."
Ôn Cố: "..."
Cô vỗ vai anh ta: "Anh tự lo lấy đi, ngày nào đó bị ăn mất, đừng trách tôi không nhắc nhở anh."
Ma Hữu nhanh chóng hiểu lệch: "Tôi mong cô ấy ăn tôi đó, ài, trưởng thôn, nói thật có phải cô yêu thầm tôi không?"
Ôn Cố trợn mắt đi làm việc, uổng công cô còn lo lắng cho anh ta, con người này tự cảm thấy mình tốt đẹp như vậy, đáng đời xoay quanh chỗ Tất Phương.
Sau khi trời tối, viện của Xuân Thập náo nhiệt lên, Lạc Tiểu Vũ cũng đặc biệt từ nội thành chạy tới ăn ké, đôi bạn từ bé như cô ta và Ma Hữu đúng là đồ hề, chụm lại mang ý đồ xấu, kéo các thôn dân chơi giết người sói rất high.
Xuân Thập rửa bát trong nhà bếp, Ôn Cố ở một bên rửa sạch cắt khúc củ cải.