Virtus's Reader

"Tu hành của cô như thế nào rồi?" Xuân Thập hỏi.

Từ sau khi cô có thể cảm nhận được linh khí, câu hỏi tương tự đều có thể nghe được ít nhất ba lần từ trong miệng các thôn dân khác nhau hàng ngày, cả thôn đều đang quan tâm việc tu hành của cô.

Cô cạn lời nói: "Trước lúc ăn cơm anh mới hỏi rồi, thì như thế thôi."

Sau khi Bạch Sa rời khỏi, thi thoảng vẫn sẽ có linh khi dung nhập vào cơ thể của cô, nhưng bản thân cô lại không thể chủ động hấp thụ, vì vậy cô vẫn không thể chủ động tu hành.

Điều này khiến cô có một suy đoán.

Phương thức tu hành của cô vốn không phải dựa vào bản thân khổ tu, mà cần người ngoài biếu tặng, tồn tại giống như tín ngưỡng vậy. Đêm đó, Bạch Sa bị mì nóng của cô cảm động, từ đó nảy sinh cảm xúc cảm kích mãnh liệt, sau đó lại có được sự giúp đỡ của Kỳ Lân, cảm xúc của Bạch Sa càng thêm mãnh liệt thuần túy, mà kiểu nhắm vào cảm xúc thiện ý của người khác này có lẽ chính là thứ cô cần.

Điều này đã giải thích tại sao nhiều người từng ăn món cô nấu như thế, chỉ có Bạch Sa có thể mang tới linh khí cho cô. Mà cảm xúc của người khác không mãnh liệt như thế, và nhắm vào thức ăn hơn chứ không phải là bản thân cô.

Cho nên, nếu cô muốn tiến triển nhanh chóng, phải có nhiều thực khách có thể cung cấp cảm xúc mãnh liệt cho cô như Bạch Sa mới được.

Cô nói suy đoán của mình cho Xuân Thập.

Xuân Thập lập tức đặt bát xuống: "Cái này đơn giản, tôi vào thành phố bắt thêm vài người về."

Ôn Cố: "..."

*

Để đề phòng làng du lịch Thần Thú trở thành ổ tội phạm, Ôn Cố tốn hết lời lẽ, cuối cùng cũng đánh tan ý nghĩ nguy hiểm muốn đi bắt người của Xuân Thập, nhưng hiển nhiên anh rất không cam lòng: "Cứ đợi người tự mình tới như vậy, phải đợi tới khi nào?"

Ôn Cố không nhanh không chậm để ráo nước củ cải đã cắt xong rồi đựng vào trong lọ thủy tinh, trộn gia vị xong, sau đó đậy nắp lên bịt chặt đặt lên bệ cửa sổ. Lúc này cô mới chậm rãi nói: "Ngay từ đầu các người vô cùng coi trọng đối với việc tu hành của tôi, hơn nữa còn gấp gáp hơn tôi...có thể cho tôi biết tại sao không?"

Trong nhà bếp lặng thinh, trong viện không ngừng truyền tới tiếng cười đùa náo nhiệt. Xuân Thập trầm mặc rất lâu, cho tới khi nước trong bể nước tràn ra mới bỗng nhiên hồi thần, tắt vòi nước: "Thực ra nên nói sớm cho cô biết rồi, nhưng trước đây cô không tìm được phương thức tu hành thích hợp, cho nên tôi vẫn chưa nói."

"Cô theo tôi." Anh tháo tạp tề từ cửa sau đi ra.

Ôn Cố vội vàng đi theo, tiếng huyên náo ở viện trước dần xa đi, hai người họ lặng lẽ rời khỏi từ cửa nhỏ ở viện sau, băng qua lớp lớp sương mù đi vào núi Ngô Đồng. Ngô đồng màu vàng đầy núi đập vào trong tầm mắt. Xuân Thập dẫn đường ở phía trước, trên đường cực kỳ an tĩnh, hai người men theo thềm đá dốc đứng tới lưng chừng núi, cũng tức là nơi lần trước đến thử ngắm trăng tu hành. Thềm đá chỉ thông tới đây, lên trên nữa chính là một đoạn vách núi cheo leo cao tận trời mây, trên vách núi cũng không phát hiện thứ gì giống bậc thang.

Ôn Cố thầm nói không phải lại tới ngắm trăng chứ, chỉ thấy Xuân Thập bỗng nhiên dừng chân, xoay người tới gần. Cô còn chưa kịp phản ứng là chuyện gì, chỉ cảm thấy ngang hông siết lại, ngay sau đó hai chân đã rời khỏi mặt đất. Sau một trận trời xoay đất chuyển, cô phát hiện mình được Xuân Thập khiêng trên vai bay lên đỉnh núi, điều đáng sợ là cô giữ tư thế nằm sấp trên vai anh, nửa thân trên treo trên lưng anh, mặt chổng xuống, vừa hay có thể nhìn thấy độ cao ngày càng khủng bố bên dưới.

Ôn Cố không sợ độ cao, nhưng kiểu phi hành không trung không có bất cứ thiết bị an toàn này thực sự quá thử nghiệm năng lực chịu đựng của trái tim. Cô nhắm mắt không dám nhìn xuống, hai tay ôm chặt cổ của Xuân Thập, sợ anh không nắm chặt đánh rơi mình ra.

"Thập Nhất, cô muốn siết chết tôi sao, mau nới lỏng ra!" Xuân Thập tức giận quát.

Ôn Cố hơi nới lỏng tay một xíu, vẫn không dám mở mắt, thúc giục nói: "Anh mau lên, tôi muốn xuống."

Lời vừa dứt, hai chân đã chạm tới mặt đất rắn chắc, cô mở mắt phát hiện họ đã đứng trên vách núi, phía sau là vách núi vạn trượng, cúi đầu nhìn không thấy lưng núi, chỉ có sương mù không thấy biên giới và biển lớn như ẩn như hiện dưới màn sương, ngẩng đầu chính là ánh sao đầy trời, mặt trăng tròn vành vạch treo trên bầu trời đêm mờ tối, cảnh sắc rất đẹp.

Cô hơi nhũn chân, lặng lẽ lùi vài bước vào trong vách núi: "Trên núi Ngô Đồng sao lại có biển?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!