Xuân Thập vặn vặn cổ: "Đã sớm nói với cô núi Ngô Đồng là một trận pháp thiên thiên, nó tự thành một thế giới, có biển rất bình thường, làm gì phải kinh ngạc kỳ lạ như thế."
Rời khỏi vách núi, hai người đi tới đỉnh núi, vị trí giữa đỉnh núi có một cây đại thụ che trời quỷ dị, toàn thân màu đỏ máu vô cùng nổi bật. Cây đại thụ này trông cao to, nhưng trạng thái sức khỏe lại rất kém. Trên tán cây xum xuê rậm rạp gần như không còn mấy chiếc lá, chỉ có cành khô đủ loại hình thái đan xen nhau, trơ trụi cực kỳ thê thảm, mà thân cây to lớn đã khô gần ba phần tư, chỉ có phần gần rễ cây còn giữ được sức sống ngoan cường, giãy giụa sắp chết.
Ôn Cố đứng dưới gốc cây nhìn rất lâu, cảm thấy chấn kinh vì sức sống của nó: "Đây là cây gì, hình như chưa từng thấy."
"Nó tên Huyết Ngô Đồng, là mệnh môn của núi Ngô Đồng." Xuân Thập giải thích: "Cũng có thể gọi là trận nhãn, tất cả nguồn sống của núi Ngô Đồng đều vì nó mà có, một khi nó hoàn toàn khô héo, núi Ngô Đồng sẽ không còn tồn tại nữa."
Có chuyện gì khiến người ta mất mác hơn nghèo, đại khái chính là một khoản tài sản khó khăn lắm mới có được, kết quả chưa vui được bao lâu đã được thông báo rằng khoản tài sản này sẽ nhanh chóng biến mất. Ôn Cố quay đầu nhìn Xuân Thập, cười còn khó coi hơn khóc: "Anh đang đùa à?"
Xuân Thập tỏ vẻ nghiêm túc: "Núi Ngô Đồng biến mất, làng du lịch cũng sẽ biến mất theo, quan trọng hơn là nơi này là linh sơn còn tồn tại trên thế giới, một khi hủy diệt, sự tồn tại của thế giới thượng cổ sẽ hoàn toàn bị xóa sổ, mà những thôn dân như chúng tôi sẽ cùng biến mất theo."
Ôn Cố càng nghe càng nhíu chặt mày: "Cho nên, bây giờ các anh đã có cách cứu Huyết Ngô Đồng rồi sao? Lẽ nào có liên quan tới tu hành của tôi?"
Xuân Thập: "Đương nhiên, cô là trưởng thôn được núi Ngô Đồng lựa chọn, chỉ cần tu vi của cô tiến bộ, có thể cứu được Huyết Ngô Đồng. Cho nên nếu cô không cố gắng một chút, chúng tôi sẽ phải diệt thôn, cô cũng không thoát được."
Ôn Cố: "..."
Cô nhất định là xui tám kiếp mới sẽ được chọn trúng, nhất định là vậy.
Về tới thôn, tâm trạng của Ôn Cố vẫn chưa bình tĩnh lại, đám người trong viện đã bắt đầu chơi vòng thứ ba, lúc cô và Xuân Thập quay về nhà bếp, Lạc Tiểu Vũ vừa hay bị đào thải, ôm máy ảnh chạy vào tìm cô: "Trưởng thôn, buổi tối còn phải xuống bếp sao, tôi muốn quay cho cô một video nữa."
Ôn Cố đang phiền muộn không có tâm trạng quay video, nhưng vẫn vô thức hỏi: "Quay video làm gì?"
Lạc Tiểu Vũ cười hi hi nói: "Khán giả thích xem."
Trước đây, đăng video ủ rượu được quay vào trong bài văn trên tài khoản công chúng, hậu đài của cô ta nhận được rất nhiều bình luận tốt, thậm chí vì vậy tăng thêm một đống fans mới, các fans đều rất thích video đó, luôn giục cô ta quay thêm một số video chỉn chu chế tác mỹ thực tương tự, cô ta thấy mọi người nhiệt tình như thế, bèn muốn tìm Ôn Cố quay thêm vài video, nhân tiện cũng có thể làm tuyên truyền cho làng du lịch.
Tuyên truyền miễn phí dâng tới miệng, không có lẽ nào từ chối. Ôn Cố lập tức thu lại cảm xúc tiêu cực, lấy nguyên liệu và đồ dùng bếp chuẩn bị nấu một nồi chè khoai dẻo cho mọi người ăn đêm, chè khoai dẻo vừa đơn giản lại đẹp mắt, rất phù hợp quay video.
Trong nhà bếp có sẵn khoai tím khoai đỏ tươi, lấy mỗi loại hai trái to bỏ vào trong nồi hấp hấp chín, bỏ vỏ nghiền nhão trộn vào bột sắn, sau khi nhào nặn đều đặn, xé sợi cắt thành khúc nhỏ, rồi bỏ vào trong nước sôi nấu...
Bận rộn đâu vào đó một tiếng đồng hồ, món ăn đêm tươi mới đại công cáo thành.
Trong bát sứ miệng rộng xinh đẹp, từng viên khoai dẻo nhỏ màu vàng, màu tím mập ú nổi trong sữa dừa, ló ra nửa thân tròn ú, óng ánh đáng yêu. Khoai đỏ bốc khói được nấu rất mềm, trông vô cùng kích thích vị giác, cộng thêm gạo nếp cẩm và thạch sương sáo thơm ngọt, còn có vài quả nho khô trang trí lên, Lạc Tiểu Vũ vừa quay video vừa không nhịn được nuốt nước bọt.
Khó khăn lắm mới kết thúc quay phim, cô ta vội vàng cầm thìa múc một thìa khoai mỡ nếm thử, biểu cảm khoa trương nói: "Trời ơi, tôi đột nhiên cảm thấy rất đói, trưởng thôn, cô đúng là ma quỷ, ngay cả đồ ngọt cũng có thể làm đỉnh như vậy! Tháng này tôi đã mập lên hai ký rưỡi, vốn dĩ định bỏ bữa đêm!"
Cô ta vừa bắn tim vừa múc thìa đậu đỏ ăn, đậu đỏ trộn chung với vị sữa dừa tươi thanh mềm mà không nát, cảm giá phong phú khiến người ta cảm động. Cô ta hài lòng thở dài: "Ài, thật hạnh phúc."
Chẳng mấy chốc, người khác cũng ngửi hương thơm mà chụm tới, rất nhanh đã quét sạch món ăn đêm.