Virtus's Reader

Chớp mắt đã trôi qua hai ngày, tối thứ năm, Ôn Cố và các thôn dân ăn xong cơm tối, ngồi xúm lại ở trong viện nghiêm túc sàng lọc bình luận dưới video và tin nhắn trong hòm thư.

Người bình luận không nhiều, ngoài quảng cáo và phát ngôn lặp lại, tổng cộng chỉ có hơn hai trăm bình luận, tin nhắn càng ít hơn, chưa tới năm mươi. Chung quy vẫn là vì tỉ suất lượt xem video không đủ, tổng thời lượng phát cũng chưa tới tám trăm. Nói một cách tương đối, số lượng bình luận này rất khá rồi. Họ loại bỏ những khán giả rõ ràng là bình luận thử vận may, lại loại bỏ những bình luận không phù hợp yêu cầu, cuối cùng chỉ còn mười người trông ổn áp.

Kỳ Lân vuốt râu đi qua lại nhìn, khó mà lựa chọn, bộ râu rối đã vuốt tới mức rụng đi vài cọng: "Chi bằng mời họ tới hết?"

Mời hết mười người tới cho họ ăn uống thỏa thích sao? Vậy chắc chắn hiệu quả không tốt bằng chọn một người, Ôn Cố lập tức bác bỏ đề nghị này.

Phu Gia chỉ avatar của một khán giả trong đó: "Cái này trông thuận mắt, chọn anh ta đi."

Đó là một avatar loli 2D, loli chải hai đuôi ngựa màu trắng lạnh lùng, có cảm giác đáng yêu trái ngược với moe[1]. Phu Gia cười nói: "Có cảm thấy cô ấy hơi giống tôi không?"

[1] Cô nàng lôi cuốn, tính cách thú vị, cá tính.

Xuân Thập nhắc nhở: "Đây là nhân vật hoạt hình, không phải người thật."

"Đương nhiên tôi biết." Phu Gia giật giật khóe miệng: "Cái avatar này thuận mắt hơn chín người còn lại, chứng tỏ thẩm mỹ của người này chắc chắn tốt hơn những người khác, chọn anh ta đi!"

Ôn Cố kiểm tra lại một lượt tin nhắn do khán giả có ID Cừu cô độc này gửi tới, người này là một sinh viên, không nói giới tính, nhìn từ ngữ khí có lẽ là nam. Anh ta oán than dạo này áp lực học tập quá lớn, mình rụng tóc nghiêm trọng trong tin nhắn, hơn nữa luôn khó ngủ, khó khăn lắm mới ngủ được vẫn sẽ bị ác mộng đánh thức, thường xuất hiện ảo giác kỳ quái, đã ảnh hưởng nghiêm trọng tới hiệu suất học tập của anh ta, anh ta rất lo lắng cứ như vậy mãi không thể thi đỗ thạc sĩ trường mình thích.

Ôn Cố suy nghĩ một lúc, gật đầu đồng ý: "Vậy chọn anh ta đi."

Thế là người có duyên đầu tiên ra đời qua loa như vậy.

*

Trưa thứ sáu, Từ Đinh Linh xách cơm hộp ở căn tin về ký túc xá, chuẩn bị ăn cơm trưa xong ngủ một lúc rồi học tiếp. Hôm qua, anh ta lại mất ngủ cả đêm, hiệu suất tự học sáng nay giảm thấp rất nhiều, gần như lãng phí năm tiếng đồng hồ.

Thời gian thi thạc sĩ cận kề, nếu không thể nhanh chóng điều chỉnh trạng thái, rất có thể anh ta sẽ thi trượt trường học mục tiêu. Đi vào ký túc xá cũ kỹ tối tăm, anh ta nặng nề thở dài, trong đôi mắt giăng đầy tơ máu xẹt qua một tia mơ màng và sợ hãi.

Từ Đinh Linh là sinh viên chuyên ngành lâm sàng thuộc học viện y Hải Thành. Ban đầu lúc tới trình diện năm nhất, bởi vì tới trường quá muộn, ký túc xá nam đều đủ người khiến anh ta và vài bạn nam khoa khác cũng tới muộn bị xếp riêng ở tòa ký túc xá cũ này. Ký túc xá cũ đã có lịch sử trăm năm, trước sau cũ nát như nhau, hơn nữa vị trí hơi xa, bình thường ngoài bạn học ở đây và mấy chú quản túc ở trạng thái gần dưỡng lão dưới lầu, gần như không có ai khác tới.

Anh ta vốn có ba bạn cùng phòng khoa khác, họ chỉ ở đây hai ngày, sau đó bởi vì không chịu đựng được điều kiện lạc hậu mà chuyển ra ngoài, tình hình kinh tế gia đình anh ta không được tốt lắm, ở đây miễn thu phí ký túc, cho nên chịu đựng không chuyển đi, đã ở hơn ba năm rồi.

Anh ta ngồi trước bàn học ăn cơm, trong không khí tràn ngập mùi cũ kỹ nhàn nhạt, cho dù mở cửa sổ, mùi này cũng không bớt đi.

Ăn cơm xong, anh ta cởi áo khoác nằm lên giường nghỉ ngơi, chăn đệm vừa lạnh vừa cứng, còn có hơi ẩm, anh ta nhắm mắt một lúc vẫn không ngủ được, luôn cảm thấy trong phòng có người đang nấp ở góc nào đó nhìn mình. Khoảng thời gian gần đây, cảm giác tương tự đã xuất hiện vô số lần, nhiều tới mức ngay cả bản thân anh ta cũng sắp không phân biệt rõ rốt cuộc có phải ảo giác hay không.

Thần kinh anh ta quét qua mỗi ngóc ngách, đảm bảo không có vấn đề, bò dậy lục ra một máy sưởi ấm to bằng bàn tay cắm điện bỏ ở đuôi giường sưởi ấm.

Trong mơ màng sắp ngủ rồi, điện thoại trên bàn học bỗng nhiên vang lên một tiếng đánh thức anh ta, anh ta kinh hoảng ngồi dậy, ngồi ngơ một lúc lại bò dậy cầm điện thoại xem, kết quả là một tin nhắn rác.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!